[DỊCH] Brian Orser nói về 3 tháng không thi đấu vì chấn thương của Yuzuru

Huấn luyện viên Brian Orser: Tôi tự hào khi thấy Yuzuru đánh bại nghịch cảnh

“Hạnh phúc và phấn khích. Tới giờ tôi vẫn chưa kịp nắm hết cảm xúc của mình.” Huấn luyện viên Brian Orser tiết lộ trong một buổi phỏng vấn độc quyền ngày 19 tháng 2 năm 2018, hai ngày sau khi Hanyu bảo vệ thành công chức vô địch Olympic. Chiến thắng của học trò đem về cho Orser tấm huy chương vàng Olympic thứ ba liên tiếp trong sự nghiệp huấn luyện của ông, sau Yuna Kim ở Vancouver và chính Yuzuru ở Sochi 2014.

“Nhưng chiến thắng của Yuzuru lần này thực sự là một điều gì đó đặc biệt.”, Orser xúc động nói.

Khi Yuzuru gặp chấn thương trong buổi tập luyện chính thức cho NHK Trophy vào ngày 9 tháng 11 năm 2017, Orser đã không có mặt do vừa trải qua ca phẫu thuật bàng quang.

“Tôi đã xem đi xem lại video cảnh thằng bé ngã. Rõ ràng đó là một tai nạn rất nghiêm trọng. Tôi đã sợ rằng cả đầu gối Yuzuru cũng chấn thương, nhưng ơn trời là không sao.”

Giữa tháng 11, Yuzuru quay lại Toronto để điều trị mắt cá chân.

“Chúng tôi ngồi lại và trao đổi rất kỹ. Khi tôi hỏi Yuzuru suy nghĩ gì, thằng bé dõng dạc đáp: Trò muốn vô địch Olympics. Tôi bảo thằng bé là cần lên kế hoạch ngay thôi.”

Theo chia sẻ của Orser, ông cùng Yuzuru thảo luận chi tiết về thay đổi trong bài thi, dàn xếp lại những mục tiêu nhỏ và Yuzuru phải tuyệt đối không được ép bản thân quá sức.

“Thằng bé điềm tĩnh. Không nản lòng và cẩn trọng nghe theo những gì cơ thể nói, kiên trì và bền bỉ tuân thủ kế hoạch nghiêm ngặt.”

Việc phục hồi chấn thương được giao phó hoàn toàn cho Yuzuru và một huấn luyện viên đặc biệt. Đến đầu tháng 1, khi Yuzuru cuối cùng đã có thể trượt trên băng trở lại, Orser bị vướng bận với giải quốc gia Canada và các giải đấu khác.

“Tracy nói với tôi rằng bà ấy và Yuzuru dành rất nhiều thời gian tập trượt băng, tập nhảy các cú đơn rồi các cú nhảy waltz. Nhưng hôm sau đó, chân thằng bé bắt đầu đau nhức và Yuzuru buộc phải dừng tập vài ngày.”

Orser

Khi được hỏi có lúc nào ông cảm thấy Yuzuru không vượt qua nổi chấn thương để tới Olympic hay không, sau một khắc im lặng, Orser lên tiếng:

“Có chứ. Đó là khi Yuzuru mới trở lại sân băng và chỉ thực hiện được những cú nhảy đơn. Đứng coi thằng bé tập luyện, tôi và Tracy nhìn nhau, rồi tôi không không rõ liệu thế có ổn vì tình trạng thằng bé như vậy.”

Từ thời điểm ấy, chuyện trở thành một cuộc đua với thời gian.

“Từng ngày với Yuzuru đều quan trọng. Nhưng thằng bé cũng có sẵn nền tảng kỹ thuật vững chắc đã rèn luyện và gây dựng từ lâu. Cảm giác thăng bằng, độ mướt khi trượt, cách điều khiển cơ thể và nhiều điều nữa đều là những kỹ năng Yuzuru đã luyện tới thành thục sau 6 năm ở Canada.”

Brian Orser giải thích rằng luyện tập tưởng tượng góp một phần rất lớn vào thành công của Yuzuru. Khi rèn luyện tâm lý thi đấu, để đảm bảo thằng bé không quên cảm giác bật nhảy và đáp xuống, Yuzuru luôn luyện tập tưởng tượng bằng cách xem video.

“Ưu tiên hoàn toàn cho chiến thắng” được Orser xác nhận với Hanyu sau nhiều cuộc bàn luận dù trước cả khi dính chấn thương Hanyu đã không ngừng thách thức các cú nhảy khó hơn là 4 Loop và 4 Lutz.

“Tôi nghĩ nhờ thách thức mà Yuzuru tìm được cái ngưỡng khiến thằng bé thấy thoải mái. Thách thức giúp thằng bé đối đầu với giải đấu bằng sự tự tin.”

Sau khi giao phó Javier và Yuzuru cho hai đồng nghiệp Tracy Wilson và Grislain Briand, huấn luyện viên Orser đã bay tới Hàn Quốc vào ngày 5.2. Trước khi rời đi, ông đã có một buổi tập riêng với Yuzuru ở CLB Cricket.

“Tại thời điểm đó, thằng bé đã thực hiện được toàn bộ các cú nhảy khi chạy thử bài thi. Tôi đã tự tin rằng Yuzuru phục hồi kịp thời, và mọi việc sẽ ổn.”

Chính Hanyu quyết định thứ tự các cú nhảy cuối cùng ở Olympic. Với các cú nhảy 4 vòng, cậu chọn 4T và 4S, bài thi ngắn có 2 cú nhảy 4 vòng còn bài thi tự do có 4 cú 4 vòng. Dù có lỗi nhỏ ở bài thi tự do, Hanyu đã bảo vệ thành công chức vô địch bằng một màn trình diễn gần-như-hoàn-mỹ đầy kinh ngạc.

“’Thầy tự hào về em’ là điều đầu tiên tôi nói với thằng bé. Không phải vì tấm huy chương vàng, mà vì thằng bé đã đánh bại nghịch cảnh để đem tới một màn trình diễn tuyệt vời như vậy.” Orser nói với giọng đầy tự tin.

“Từ thời điểm này và sẽ lâu về sau nữa, thằng bé tiếp tục trở thành nguồn cảm hứng với không chỉ người dân Nhật Bản, mà còn với cả thế giới. Tôi cho rằng không chỉ ở thế giới thể thao, mà cả những ai đang đối đầu với khó khăn, đang vật lộn để thoát khỏi nghịch cảnh, khi nghĩ về Yuzuru họ sẽ cảm thấy thêm can đảm.”

Bài báo của Akiko Takamura, Sport Graphic số 47.
Nguồn tiếng Anh: http://nanoka12.tumblr.com/post/171836399901/brian-orser-talks-about-the-3-months-of/amp?__twitter_impression=true
Dịch tiếng Việt: Yang Mi@YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Phóng viên CCTV nhận xét về Yuzuru

Phóng viên CCTV của Trung Quốc là Triệu Tinh chia sẻ về Yuzuru sau Olympic 2018

Triệu Tinh: “Dù cậu ấy đã 2 lần giành HCV Thế vận hội nhưng cậu ấy vẫn rất khiêm tốn. Điều thú vị nhất là khi tôi phỏng vấn cậu ấy ở Thế vận hội Sochi, tôi đã hỏi rằng liệu có một phiên dịch viên Trung – Nhật nào ở đó không nhưng do không có ai ở đó nên tôi nghĩ rằng “cậu ấy luyện tập ở Mĩ mà (cô ấy đã nhầm, đó là Canada), chắc cậu ấy sẽ biết tiếng Anh thôi” nên tôi đã hỏi cậu ấy bằng tiếng Anh. Nhưng khi mà tôi vừa hỏi thì cậu vội la lên “Phiên dịch viên! Phiên dịch viên”. Tôi đã rất ngạc nhiên và hỏi “Cậu không biết tiếng Anh à?”, cậu ấy trả lời “Không, không, không” và từ chối phỏng vấn.

Nhưng ở kì Thế vận hội này, tôi phát hiện ra rằng cậu ấy đã tiếp nhận các cuộc phỏng vấn bằng tiếng Anh và trả lời trôi chảy. Sau buổi phỏng vấn, thi thoảng tôi có đăng lên tài khoản Wechat của mình tấm hình tôi đang phỏng vấn Yuzuru và tôi nhận được rất nhiều bình luận như là “Wow, cô được phỏng vấn cậu ấy!” và tôi trả lời rằng “Xin lỗi vì đã không thể thay mặt tất cả mọi người dành cho cậu ấy một cái ôm.”

PV: Lần sau chị có thể dành cho cậu ấy một cái ôm thay mặt cho tất cả công chúng và người xem mà!

Triệu Tinh: Không, cậu ấy sẽ chết vì ngại mất! Cậu ấy là một chàng trai ngại ngùng. Khi chúng tôi lần đầu phỏng vấn cậu ấy, chúng tôi phát hiện cậu ấy còn đỏ mặt nữa. Cậu ấy rất là dễ thương. Và rất là lịch sự nữa. Sau buổi phỏng vấn, tôi trông thấy cậu ấy ở lối đi hành lang, tôi đi ngược hướng cậu ấy và nhìn thấy cậu ấy đang tiến lại ở rất xa. Khi nhìn thấy tôi, cậu ấy đã gật đầu và đứng sang một bên để nhường tôi đi trước. Ta có thể thấy rằng bên cạnh vẻ ngại ngùng ấy, cậu ấy còn có một trái tim rất quyết đoán và mạnh mẽ.

Cậu ấy rất cương quyết và tôi nghĩ đó là lí do vì sao cậu ấy có thể tham dự Thế vận hội dù đang chấn thương như vậy. Về cơ bản Yuzuru đã bỏ lỡ hầu hết các giải đấu trong mùa thi năm nay, cậu ấy chỉ tham dự Cup of Russia và rút lui khỏi tất cả các giải đấu khác bao gồm cả NHK và giải GPF. Đó là lí do tại sao mọi người rất phấn khích khi thấy cậu ấy tại Thế vận hội mùa đông 2018 vì đó gần như là cả năm trời từ lần cuối mọi người thấy cậu ấy rồi.

Tôi nhớ rất rõ khi cậu ấy tổ chức buổi họp báo sau khi buổi tập tại Thế vận hội của cậu ấy kết thúc. Ở buổi tập hôm ấy, có cả khán giả đến xem, ngoài ra còn có 20 tới 30 nhà báo tới nữa, hầu như không cảm thấy đó chỉ là một buổi tập mà như thể đó là một ngày thi đấu vậy. Sau đó, thường thì vận động viên sẽ tiến vào khu vực phỏng vấn nơi mà các kí giả thường đợi để tiếp nhận phỏng vấn. Tuy nhiên người tổ chức đã nói rằng “Cô không biết à, cậu ấy sẽ không tới đây.” Tôi nói “Sao cơ? Cậu ấy không chấp nhận phỏng vấn à?” thì người đó nói “Không, cậu ấy sẽ tổ chức một buổi họp báo.”

Khi đến nơi tôi đã thực sự cảm thấy bối rối. Đó dường như là buổi họp báo giành cho người thắng cuộc vậy (quy mô của buổi họp báo khá lớn).

Ở giải Vô địch Thế giới 2017 (Helsinki), phòng của phóng viên ở ngay bên phải phòng nghỉ của các vận động viên. Nói thế này thực sự không phải là phóng đại đâu, toàn bộ lối đi ở ngoài đều phủ kín gấu Pooh mà người hâm mộ tặng cho Yuzuru. Trợ lí của cậu ấy như thường lệ nhặt hết tất cả thư và đồ vật đề tên cậu ấy rồi mang đi nhưng thực sự… với số lượng lớn như vây, không thể nào mang hết về nhà bằng cách thông thường.

PV: Wow!

Triệu Tinh: Thực sự là không thể mang hết về nhà được. Nhưng điều đó cũng không thể ngăn người hâm mộ tiếp tục tặng gấu cho cậu ấy.

Nguồn: ttp://p.weibo.com/show/channerWbH5/1034:b4ce65df05564febe805eaaa9e941916
Bản tiếng Anh: Axelsandwich https://twitter.com/axelsandwich/status/974680056835596288
Dịch tiếng Việt Vân Lê @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Ngày Seimei thống trị thế giới

Nguồn ảnh: https://twitter.com/rophotography_/status/986905809987649536

Ngày 17 tháng 2 năm 2018, 14h08
Bảng xếp hạng cuối cùng được công bố trên màn hình lớn tại nhà thi đấu:

NHÀ VÔ ĐỊCH – YUZURU HANYU

Tiếng reo hò và vỗ tay vang lên, cùng rất nhiều giọt nước mắt.
Đó là khoảnh khắc Hanyu trở thành người đầu tiên trong 66 năm giành hai HCV Olympic liên tiếp ở hạng mục trượt băng cho nam.
Mọi người đều mang hi vọng, kèm theo đó là cảm giác lo sợ.
Mặc dù vậy, đây chính là tấm huy chương vàng mà mọi người đều tin tưởng.
Hơn tất cả, điều này được phản ánh qua những lời chúc mừng vang lên khắp thế giới cho tới tận bây giờ. Giấc mơ của cậu, giấc mơ mà vì nó cậu đã cống hiến 23 năm thanh xuân, giờ đây đã trở thành huyền thoại sẽ luôn được nhớ mãi.
Tôi đã tới Sendai vào gần ngày tròn 7 năm xảy ra thảm họa sóng thần 11 tháng 3. Nơi có rất nhiều niềm vui và hạnh phúc vì tuyển thủ Hanyu.
Tấm huy chương vàng, đã được truyền đi.
Niềm hạnh phúc, đã được gửi đi. Tới miền đất hứa ấy. 
_____________

NGÀY 11/3, SENDAI. MỘT THÁNG TRÔI QUA SAU TẤM HUY CHƯƠNG VÀNG. VÀ ĐÃ 7 NĂM TRÔI QUA KỂ TỪ NGÀY ĐỊNH MỆNH ĐÓ.

Căn phòng của khách sạn nằm trên một ngọn đồi. Từ cửa sổ, có thể trông thấy Izumigatake mịt mờ trong tuyết. Ngày 11 tháng 3 năm 2018, đó là một buổi sáng yên tĩnh ở Sendai khi 7 năm đã trôi qua kể từ ngày sóng thần và động đất ập tới.

// “Tôi nghĩ thật tuyệt vời nếu những gì tôi đã làm mang lại nụ cười cho những người trong khu vực bị ảnh hưởng, những người đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều sức mạnh.” //

Yuzuru Hanyu đã nói những lời này tại buổi họp báo khi trở về Nhật Bản. Thêm vào đó, cậu ấy còn nói thật là tốt nếu như sức mạnh của sự ủng hộ này có thể biến thành sức mạnh phục hồi các khu vực chịu ảnh hưởng. Tôi đã nghe thấy rất nhiều tiếng nói thể hiện điều đó vì tất nhiên, họ đã hoàn toàn lĩnh hội được tâm ý của cậu ấy trong lời nói của mình. Với lí do như vậy, vào ngày hôm nay, tại thị trấn này, tôi muốn gặp những người nở nụ cười hi vọng mà cậu ấy luôn mong muốn có thể mang tới cho họ.

Đền Akiu nằm không quá xa làng Akiu Onsen. Vì nó được biết đến như ngôi đền thờ những vị thần của các cuộc thi, và cũng là nơi tuyển thủ Hanyu từng đến nên rất đông người hâm mộ đã có mặt tại đây. Trong rất nhiều biểu ngữ được dựng ở đây (nobori) như đồ lễ được dâng lên trong tạ ơn, một số lượng lớn trong đó mang theo lời cầu nguyện cho chiến thắng của Hanyu với “Huy chương vàng”, “chiến thắng Olympic liên tiếp” được viết trên đó. Và trên những biểu ngữ mới có vẻ như được dâng lên sau Olympic, là lời cảm ơn cho chiến thắng của cậu ấy cũng như những lời cầu nguyện cho chấn thương của cậu ấy sẽ mau lành.

Rất nhiều người bản địa đã đặt những biểu ngữ này tại lối vào của ngôi đền để chúc mừng cho chiến thắng của cậu ấy, sau đó chụp hình và nói “Đó đều là cho Hanyu-kun, thật đáng kinh ngạc”. Ở nơi này đã có rất nhiều sự ủng hộ và cổ vũ giành cho cậu ấy, kèm theo đó là rất nhiều nụ cười nữa.

Sau thảm họa kép năm ấy, đột nhiên có rất nhiều sự chú ý đổ dồn về Hanyu như một “ngôi sao của hi vọng” ở Sendai. Người ta nói rằng vào thời điểm đó, cậu ấy đã chịu gánh nặng to lớn vì được đối xử như một biểu tượng của những người bị ảnh hưởng bởi thảm họa đó. Tôi nhớ có một video từ hè năm 2011, sau khi tới thăm chùa Jougiyama, một chủ cửa hàng ở đó đã nói với cậu ấy rằng “cậu không cần phải viết những điều như là ‘Mạnh mẽ lên, Tohoku’. Chỉ cần cậu làm hết sức mình và mọi người đều sẽ hạnh phúc.” Khi ông ấy nói những lời đó với Hanyu, cậu ấy đã mỉm cười nhẹ nhõm. Cùng với sự hồi tưởng này, tôi đi dọc con đường đó đến ngôi chùa.

Một năm sau thảm họa động đất và sóng thần, vào ngày 11 tháng 3 năm 2012, Hanyu đã tham gia vào chương trình từ thiện ở sân tập ở Sendai để gây quỹ hỗ trợ cho những nỗ lực hồi phục. Được tham gia biểu diễn với những tiền bối đều có quãng thời gian luyện tập tại sân băng này như Shizuka Arakawa, Honda Takeshi và Yamato Tamura, có lẽ những cảm xúc của việc mang theo rất nhiều sự kì vọng của mọi người vẫn trỗi lên mạnh mẽ trong tuyển thủ Hanyu. Bài biểu diễn đã chạm đến tới những nỗi đau thương nhất của cậu ấy thực sự làm tôi rất cảm động. Tuần sau đó, cậu ấy thể hiện niềm vui khi bất ngờ giành vị trí thứ 3 ở ngay lần đầu tham dự giải Vô địch Thế giới. Chính tại đó Hanyu nói rằng cậu ấy đã nhận ra “Mặc dù tôi nghĩ rằng tôi phải làm hết sức mình để giúp đỡ những khu vực bị ảnh hưởng nhưng thực ra chính tôi mới là người nhận được sự giúp sức của họ.” Đó là khoảnh khắc mà trong Hanyu đã có điều gì đó to lớn thay đổi.

Sân băng ở Sendai luôn tấp nập, từ người lớn cho tới những đứa trẻ đều rất thích trượt băng. Sau khi kỉ niệm 10 năm vào năm ngoái, diện mạo mới của nó không còn mang dấu hiệu nào của thảm năm đó. Tuy vậy những thông điệp ủng hộ gửi tới Hanyu được dán lên tường cho tôi cảm giác chắc chắn rằng đây chính là sân nhà của cậu ấy. Khi đang đọc những thông điệp gửi tới cậu ấy tôi chợt nhận ra – ở đó có rất nhiều thông điệp khác gửi tới cậu ấy bên cạnh dòng chữ “Hãy vui vẻ vì chính bản thân mình.” Có rất nhiều thông điệp bày tỏ mong muốn vì Hanyu đã làm tất cả những gì tốt nhất ở Sochi cho những khu vực chịu ảnh hưởng rồi nên lần này họ mong cậu ấy có thể trượt băng vì chính bản thân mình. “Như cách mà cậu ấy hình dung”, “Mong giấc mơ của cậu ấy thành hiện thực” và nhiều hơn nữa, những lời nhắn đó đều ước mong cho tuyển thủ Hanyu được hạnh phúc. Trong đó có lời của một người mà tôi đã gặp tại sân băng: “Không phải chỉ có vài người chúng tôi cảm thấy có lỗi vì đã khiến cậu ấy phải vất vả vì chúng tôi trong những năm vừa qua với tư cách đại diện cho khu vực chịu ảnh hưởng. Đặc biệt ngay cả khi ở Sendai, cũng có sự khác biệt về mức độ bị ảnh hưởng và cũng có những người cảm thấy mâu thuẫn khi nghĩ rằng liệu điều đó có ổn không khi họ cũng được thêm vào danh sách là nạn nhân của thảm họa đó. Mặc dù đó chỉ là suy đoán của riêng tôi, tôi nghĩ có lẽ tuyển thủ Hanyu lúc ban đầu cũng cảm thấy xót xa tương tự. Có khi cậu ấy cũng có những suy nghĩ không thoải mái như thế. Nhưng ngay cả vậy, cậu ấy cũng quyết định sống như một biểu tượng của khu vực chịu tổn thất. Cậu ấy thậm chí đã cho chúng tôi có cơ hội trải nghiệm giấc mơ về tấm huy chương vàng tới hai lần. Chúng tôi thật sự rất biết ơn cậu ấy và đó là lí do vì sao chúng tôi muốn ủng hộ cậu ấy hết mình.”

Bốn năm trước, khi là bước lên ngôi vô địch tại Sochi, cậu ấy đã chọn White Legend (Huyền thoại Trắng) làm bài biểu biễn ở gala. Đây cũng là bài biểu diễn mà cậu ấy đã thể hiện tại chương trình từ thiện ở Kobe vào tháng 4 năm 2011, ngay sau thảm họa. Tại Olympic, nơi được coi tâm điểm của sự chú ý, mang theo những suy nghĩ về sự phục hồi của một khu vực, cậu ấy muốn thể hiện nên hình dáng của một thị trấn đang hồi sinh từ đống đổ nát. Biểu cảm tuyệt vời mang vẻ đẹp của một con thiên nga đen mà cậu ấy đã thể hiện, cộng với đó là lời bình luận mà cậu ấy đã nói sau cuộc thi “Tôi cảm thấy bất lực” là quá đủ để làm kinh ngạc thế giới. Không thể nhầm lẫn được, bài biểu diễn đó đã tập trung sự chú ý vào những khu vực chịu ảnh hưởng của thảm họa kép. 
______________

PYEONGCHANG, NGÀY 17 THÁNG 2. CÙNG MỘT NỤ CƯỜI, SEIMEI ĐÃ NHẢY MÚA.

Ngày 17 tháng 2. Tuyển thủ Hanyu bước vào bài thi tự do sau khi kết thúc ở vị trí số 1 ở bài thi ngắn. Để có thể xem buổi tập ngay trước bài thi tự do, hàng dài người hâm mộ đã xếp hàng bên ngoài nhà thi đấu Gangneung ngay từ sáng sớm. Mặc dù rất nhiều trong số họ là người hâm mộ của Hanyu nhưng mọi người đều rất bình tĩnh. Trở lại sau 3 tháng chấn thương, cậu ấy đã thể hiện một bài thi hoàn hảo dù cho mọi người rất lo lắng cho mắt cá chân của cậu ấy. Cậu ấy đã xua tan đi nỗi sợ hãi trong lòng họ. Đã có niềm hi vọng được thắp lên về chiến thắng thứ hai liên tiếp sẽ nằm trong tay cậu. Nhưng cũng có những nỗi lo sợ rằng có khi nào sẽ như giải Vô địch Thế giới năm 2016 khi tình trạng của cậu đột nhiên xấu đi chỉ sau một đêm. Mặc dù những cảm xúc đó chắc chắn không được biểu lộ ra ngoài nhưng bằng cách nào đó vẫn có cảm giác rằng không ai hoàn toàn lạc quan. Người không biết chắc được điều gì sẽ xảy ra không chỉ có tuyển thủ Hanyu, người đã từng “đặt chân tới Olympic” mà còn cả những người hâm mộ của cậu ấy nữa. Với nỗi lo sợ đó, trong phần chạy thử bài thi, cậu ấy đã không tiếp đất thành công cú 3Lz, cú nhảy mà cậu đã mắc lỗi trong bài thi. Ngay lập tức cậu ấy đã sửa sai trong buổi luyện tập và rời đi trong giờ nghỉ. Trong khi có những người giải thích điều này như hành động để lấy lại sự bình tĩnh, tôi lại thấy nó như sự bảo đảm nghiêm ngặt khoảng thời gian còn lại của giải đấu. Dù vậy, tuyển thủ Hanyu không sợ điều gì hết – đó là điều duy nhất mà tôi chắc chắn.
Âm thanh của hơi thở mà tôi đã nghe rất nhiều lần. Cùng với đó, bài thi tự do của cậu ấy bắt đầu. Ánh mắt tôi chăm chú nhìn theo chuyển động của cậu ấy. Tiếng reo hò vang lên mỗi khi cậu ấy thực hiện cú nhảy. Hệ thống tính điểm hiện lên như một sự bảo đảm an toàn. Khi cậu ấy tiếp đất thành công cú nhảy kết hợp (cú 4S-3T ở nửa sau bài thi), tôi đã nghĩ rằng, đây có thể là một kỉ lục thế giới mới. Nhưng không, sai lầm ở cú 4T đến một cách bất ngờ và nước mắt tôi đã dâng lên khi nhìn thấy cậu ấy trụ vững sau cú 3Lz. Nỗi lo lắng trỗi dậy một lần nữa, nhưng tôi đã xua tan. Ngay bây giờ đây, tuyển thủ Hanyu đang phải chiến đấu với chính mình. Mọi chuyện sẽ ổn thôi, cậu ấy sẽ không thua.

Sau khi các cú nhảy kết thúc, âm nhạc tiến tới đoạn cao trào. Đây là khởi đầu của điểm nổi bật, chuỗi di chuyển biên đạo. Tôi tự nói với bản thân rằng “Tới rồi, đang tới” và trong lòng hét lên “Tiến lên nào”. Khoảnh khắc đó, những gì đọng lại trong mắt tôi chính là nụ cười của cậu ấy. Quay người lại để có thể đối diện trực tiếp với người hâm mộ, nụ cười của cậu ấy là biểu cảm hạnh phúc mà không từ ngữ nào có thể diễn tả nổi. Tôi không nhớ đã thấy cậu ấy với biểu cảm như vậy khi thể hiện bài thi này dù tôi đã xem đi xem lại nhiều lần. Ngay lúc ấy cậu ấy tận hưởng từng khoảng khắc. Cậu ấy không bỏ cuộc dù ở chi tiết nhỏ nhất. Điều này thật tuyệt vời biết bao, khi lần cuối cùng thi đấu với bài SEIMEI, cậu ấy đã thể hiện nó với một nụ cười.

Sau đó, trong khoảng thời gian một phút cho tới khi kết thúc, cả nhà thi đấu tràn ngập tiếng vỗ tay và chúc mừng. Hanyu đã chỉ huy cả nhà thi đấu một cách hoàn hảo, không ai rời mắt khỏi cậu ấy. Mặc dù vẫn còn những vận động viên chưa thi đấu, nhưng ở khoảnh khắc đó cậu ấy là một nhà vua tuyệt đối.

Hanyu nói: “Khi tôi hạnh phúc, nhiều người hạnh phúc theo. Vì tôi cười, nhiều người cười theo. Tôi cảm nhận mạnh mẽ được điều này.” Huy chương vàng này chạm tới trái tim của nhiều người, chính xác như cậu ấy nói. Kí ức về một SEIMEI, người đã cười rạng rỡ và hạnh phúc hơn ai hết, đã đem nụ cười đến cho nhiều người. 

Tiếp nối Olympic Sochi 4 năm trước, tuyển thủ Hanyu một lần nữa gửi gắm cảm xúc của mình qua hình ảnh thiên nga, bài Notte Stellata (tên của bài hát) có nghĩa là “Bầu trời đầy sao”. Hanyu nói rằng vào 7 năm trước, khi ngước nhìn lên trời sau vụ sóng thần và động đất qua đi, cậu ấy thấy rất nhiều ngôi sao sáng rực rỡ xuất hiện trên bầu trời đêm khu trung tâm sơ tán. Màn trình diễn ấy tràn ngập lòng biết ơn tới những người đã luôn ủng hộ cậu ấy khi không biết mình nên cố gắng vì điều gì, và còn bao gồm cả những hi vọng về tương lai tươi sáng hơn cho những khu vực chịu ảnh hưởng dù chỉ là đôi chút. Màn trình diễn đó mang cảm xúc khó tả khiến những bình luận viên nước ngoài và cả đồng nghiệp trong giới trượt băng phải thốt lên “Đây chính là nghệ thuật”, “Cậu ấy chính là vận động viên trượt băng vĩ đại nhất trong lịch sử”.

// “Lần này với một chút tự tin hơn mọi khi, tôi nghĩ sẽ thật tuyệt vời nếu tôi có thể mang lại nụ cười cho mọi người.” //

Mọi người tôi đã gặp tại rất nhiều nơi khác nhau ở Sendai đều rất vui mừng với chiến thắng thứ hai liên tiếp của Hanyu. “Bốn năm về trước và cả năm nay nữa, thời khắc trước tháng 3 luôn làm tôi cảm thấy u buồn, và tin tức duy nhất khiến tôi cảm thấy hạnh phúc tận trái tim mình chính là điều này. Tuyển thủ Hanyu người mà tôi luôn dõi theo trên TV từ khi còn là một cậu bé đã luôn tiếp thêm hi vọng và năng lượng cho chúng tôi. Vì vậy tôi luôn hi vọng rằng cậu ấy sẽ luôn khỏe mạnh.”

Sự bất lực mà cậu ấy cảm nhận về những vùng chịu ảnh hưởng 4 năm về trước đã trở thành sự tự tin. Cậu ấy muốn dùng sự chú ý mà mọi người dành cho mình cũng như danh tiếng của mình với mục đích khôi phục lại khu vực đó. Đối với cậu ấy, giá trị của tấm huy chương vàng là điều gì đó mà cậu ấy luôn ý thức sâu sắc. Vì vậy, thật tuyệt vời khi cậu ấy có thể hiện thực hóa giấc mơ hai lần, lên ngôi vô địch ở Olympic, với sự nỗ lực được đánh đổi bằng vô số những niềm vui khác trong cuộc sống.

// Dễn tả bằng một từ, tôi thấy hạnh phúc.”//

Không từ ngữ nào khác khiến rất nhiều trong chúng ta mỉm cười như thế này. Không thể nhầm lẫn được, đây chính là giấc mơ tuyệt vời nhất cho Sendai và cho người hâm mộ của cậu ấy tại Nhật Bản.

Bài gốc của Hiromi Nakatani, được phát hành trên Fujingaho tháng 5, 2018
Bản tiếng Anh: http://nanoka12.tumblr.com/post/172635867956/translation-of-yuzurus-special-feature-in
Dịch sang tiếng Việt: Vân Lê @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS

[DỊCH] Yuzuru chia sẻ về việc biểu cảm

Phỏng vấn P&G: Yuzuru nói về “biểu cảm” (01/02/2018)

Tôi cho rằng mình khá nhạy cảm về mặt xúc cảm ngay từ khi còn nhỏ. Tôi dễ chìm đắm vào âm nhạc và chuyển động theo giai điệu ngay tức thì. Vậy nên điều đầu tiên chính là, tôi có rất nhiều cảm xúc. Có những lúc tôi như muốn giải phóng tất cả những cảm xúc được lưu giữ trong mình và bùng nổ trên sân băng. Cá nhân tôi thấy sự nhạy cảm như vậy, ở một mức độ nào đó sẽ phù hợp với trượt băng, chính vì thế tôi rất vui vì tôi đã có thể tiếp xúc với môn này.

Seimei

Khi biểu cảm, tôi luôn cố gắng nắm bắt toàn bộ cảm xúc, ví dụ như chủ đề của bản nhạc. Tôi luôn để luồng cảm xúc trong mình được căng đầy cho tới khi gần bùng nổ. Ví dụ như khi bản nhạc tôi đang biểu diễn thể hiện nỗi đau và niềm thương tiếc, bởi tôi luôn cố gắng cảm nhận hoàn toàn những cảm xúc ấy, nên có những lúc do chìm vào đó quá sâu khiến tôi cảm thấy quá khó khăn. Tuy nhiên tôi không hề ghét việc biểu đạt ra bên ngoài những cảm xúc con người ấy.

Around the Games: Day 3 - Winter Olympic Games
GANGNEUNG, SOUTH KOREA – FEBRUARY 12: Yuzuru Hanyu of Japan trains at the practice rink at Gangneung Ice Arena during day 3 of the PyeongChang 2018 Winter Olympic Games on February 12, 2018 in Gangneung, South Korea. (Photo by Maddie Meyer/Getty Images)

Khi giao tiếp, sẽ có những từ ngữ mà ta phải kiềm chế lại. Kiểu như ‘Ta không thể nói vậy’ hay ‘Ta không được nói như thế’. Ngoài ra, không phải mọi cảm xúc đều có thể dùng từ ngữ để diễn tả. Chính vì vậy, sân băng là ‘nơi mà tôi có thể biểu đạt mọi điều’ bao gồm cả những cảm xúc tôi không thể diễn tả bằng ngôn từ. Sân băng đối với tôi là nơi mà tôi có thể là chính bản thân mình nhất, tôi rất hạnh phúc vì có thể trượt băng.

Tôi được cha mẹ và chị gái dạy dỗ từ nhỏ về việc sử dụng ngôn ngữ cũng như cách biểu hiện bản thân. Tôi rất chú ý đến việc cư xử lịch sự. Không chỉ là trên sân băng, với chính bản thân mà còn đối với cả những đồng nghiệp của mình nữa; tôi muốn dành tất cả sự lịch sự và tôn trọng nhất cho những người xung quanh, những người luôn quan tâm và chăm sóc tôi. Đó không phải là một điều lớn lao hay vĩ đại gì cả. Chỉ là những việc như khi gặp những người cao tuổi và cấp trên, tôi sẽ nói “Làm ơn” và để mọi người đi trước. Tôi nhận thức điều đó một cách rất tự nhiên như thói quen.

pressconference

Tiếng Anh: https://wherespacepooh.tumblr.com/post/170394241944/pg-yuzu-days-february-2018-yuzuru
Dịch sang tiếng Việt: Okami @ YHVN
Biên tập: Vân @ YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Brian Orser trả lời Huffingtonpost về quyết định của Yuzuru tại Olympic 2018

Brian Orser trả lời phỏng vấn báo Huffingtonpost Hàn Quốc (24/2/2018)
(Trích phần liên quan tới Yuzuru)

PV: Ông cảm thấy thế nào khi được thấy cả Yuzuru và Javier trên bục nhận huy chương?

Brian: Tôi cảm thấy rất tự hào vì học trò của mình. Yuzuru đã giành chức vô địch và Javier đứng thứ ba chung cuộc. Đối với một huấn luyện viên đó thực là một trải nghiệm tuyệt vời. Tôi đã giành một khoảng thời gian dài với cả hai. Với Javier là 7 năm và Yuzuru là 6 năm. Được thấy cả hai cùng đứng trên bục nhận huy chương thực sự rất đáng kinh ngạc. Olympic lần này rất quan trọng. Nó quan trọng vì tôi dẫn dắt cả Yuzuru và Javier từ Olympic Sochi 2014 tới cả Olympic hiện tại. Yuzuru đã giành được Huy chương Vàng đồng thời cũng là Huy chương Vàng tại Olympic thứ 2 liên tiếp. Yuzuru rất hạnh phúc khi đứng cùng Javier trên bục nhận huy chương.
Tôi đã tin rằng kì Olympic lần này sẽ là cuộc đối đầu giữa Javier và Yuzuru. Vì tôi đã dẫn dắt cả hai nên tôi không thể chọn lựa một trong hai người. Giống như khi các bậc cha mẹ được hỏi “đâu là đứa con bạn dành nhiều yêu thương hơn” thì họ sẽ trả lời rằng “cả hai đều là độc nhất vô nhị vì vậy tình yêu tôi dành cho chúng là như nhau”. Điều đó cũng đúng với tôi. Tôi dành đều tình cảm cho các học trò. Bởi vì chúng có cá tính và nét đặc trưng. Không có điều gì khác biệt giữa tôi và các bậc cha mẹ cả.Orser yuzu

PV: Yuzuru đã chấn thương trong vòng 3 tháng và không thể luyện tập. Cậu ấy đã trải qua giai đoạn đó như thế nào?

Brian: Trong quãng thời gian đó Yuzuru đang ở Toronto. Lúc bắt đầu mọi chuyện thực sự rất tối tăm và chán nản. Tôi thật sự rất buồn khi thấy thằng bé phải chống nạng để đi lại. Tôi cũng thấy buồn vì tôi biết Yuzuru khao khát được tập luyện như thế nào. Thay vì tập trên sân, Yuzuru luyện tập mọi thứ trong đầu, tưởng tượng và hình dung các kĩ thuật ở ngoài sân băng. Thằng bé rất nghiêm túc về việc luyện tập của mình.
Bước ngoặt xảy đến 3 tuần trước khi Olympic khởi tranh. Mọi hy vọng như vụt sáng một lần nữa. Lúc đó việc luyện tập thực sự bắt đầu và thằng bé phải tập lại tất cả các bài kĩ thuật mà chúng tôi đã lên kế hoạch từ trước. Thằng bé giữ vững niềm tin ở bản thân và thực hiện theo chiến lược. Cuối cùng thằng cũng làm được điều đó. Nhìn thấy Yuzuru làm nên kết quả như vậy, tôi tin kì tích là có thật. Tôi chưa bao giờ đánh giá thấp thằng bé vì thằng bé như một “thế lực siêu nhiên” tới từ hành tinh khác vậy. Vì vậy tôi không lấy làm quá bất ngờ khi thấy kết quả như thế. Tôi đã chứng kiến cả quá trình mà thằng bé đã trải qua vì vậy tôi cảm thấy rất hạnh phúc.

PV: Có ý kiến chỉ trích Yuzuru khi cậu ấy tái sử dụng bài thi dài của mùa giải 2015/16. Ông suy nghĩ như thế nào về vấn đề này?

Brian: Tôi tin đó là chọn lựa khôn ngoan khi thằng bé tái sử dụng bài thi vào mùa giải này. Bởi vì đó là bài thi rất đặc biệt. Bạn không thấy đó là bài thi rất đáng có mặt tại Olympic sao? 2 năm trước vẫn là quá sớm để chọn bài thi ấy cho Olympic. Lí do tương tự cũng dành cho bài thi ngắn. Sự xuất sắc và tuyệt vời mà thằng bé thể hiện khiến ta dù có xem đi xem lại bài thi đó, ta vẫn không bao giờ cảm thấy chán hay mệt mỏi.

PV: Có phải Yuzuru đã đưa ra quyết định đó không?

Brian: Đó 100% là lựa chọn của thằng bé và tôi ủng hộ quyết định này. Thằng bé đưa ra quyết định khi phải gánh nhiều trách nhiệm trên vai mình. Thằng bé luôn giữ vững tinh thần trong suốt quá trình với những suy nghĩ lạc quan. Chúng tôi cũng biết rằng cánh báo chí sẽ bàn luận rất nhiều về chuyện này. Nhưng cũng có rất nhiều người mong được thấy bài thi này. Trong số họ có những giám khảo rất thích được chiêm ngưỡng bài thi một lần nữa. Với bài thi đó, Yuzuru đã phá kỉ lục thế giới do chính mình lập nên, và khi thằng bé làm được điều đó, có giám khảo đã nói rằng: “Tôi có cơ hội được chứng kiến tận mắt và đánh giá bài thi xuất sắc và kì diệu như vậy, đó thực sự là khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong đời tôi.” Những giám khảo không có cơ hội trực tiếp chiêm ngưỡng bài thi cuối cùng cũng có cơ hội làm điều mà họ đã bỏ lỡ khi vào kì Olympic này.

Source: http://www.huffingtonpost.kr/entry/brian-orser_kr_5a8fd6bbe4b01e9e56ba48cb
Eng trans: Chaiyun Yoo của YHIFG.
Viet trans by Vân Lê @ YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Biên đạo Shae-Lynn nói về Yuzuru và bài thi Hope and Legacy

Biên đạo của Yuzuru là Shae-Lynn đã chia sẻ đôi chút về Yuzuru và bài thi mà cô biên đạo cho cậu vào mùa giải 2016-2017 là Hope and Legacy. 

Mở đầu, khi Yuzuru bước về phía trước đồng thời đưa tay bắt lấy khoảng không trước mặt, hành động ấy đại diện cho khoảnh khắc gặp gỡ đầu tiên giữa cậu ấy với sân băng. Trong trí tưởng tượng ấy – mục tiêu của Yuzuru là tham dự Olympic mùa đông 2018.

Yuzuru với tay về phía trước với hi vọng chạm tới mục tiêu ấy nhưng lại không thể. Rồi cậu ấy rụt tay lại. Và tiếp theo sau là một chuỗi bước chuyển tiếp “Không vấp ngã, không thành công. Tiến lên phía trước và luyện tập chăm chỉ”, đây là cách mà chàng trai trẻ Yuzuru bắt đầu cuộc hành trình với môn trượt băng.

Bạn hãy tưởng tượng một Yuzuru Hanyu với đôi mắt mở to. Cậu hân hoan hòa vào cơn gió theo mỗi bước trên sân băng, cậu ấy yêu cảm giác trượt băng.

Phần tiếp theo của bài thi là sự pha trộn của những khoảnh khắc khó khăn và niềm vui sướng. Sau những bước di chuyển xoay vòng, Yuzuru đưa tay ra trước mặt và nhìn qua ngón tay mình. Hành động đó mô tả Yuzuru nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong gương. Cậu ấy tìm hình phản chiếu của chính mình. Nhiều khi, chính Yuzuru là nhà phê bình khó tính nhất đối với bản thân cậu ấy. Cậu ấy không thích sự phản chiếu đó. Đối mặt với sự sợ hãi và những chỉ trích quá khắt khe, cậu ấy nhìn thấy những khiếm khuyết. Nhưng ngay sau đó, cậu ấy rũ bỏ suy nghĩ đó, đập vỡ tấm gương và rời đi. Cậu ấy muốn tiến về phía trước.

Yuzuru không cho phép mình quá bị chìm đắm. Cậu ấy tin tưởng vào năng lực bản thân rằng mình có thể tiến xa hơn nữa.

Sau cú quad thứ 4, Yuzuru đặt tay lên ngực, cảm nhận từng nhịp đập và lắng nghe tiếng nói của trái tim. Cậu ấy đối diện với cảm xúc chân thực của chính mình. Năm nay cậu đã có cơ hội đối diện với khía cạnh khác của bản thân và cảm nhận những chuyển động của cơ thể vì chấn thương. Đây thực sự là một cảm giác hoàn toàn mới, vì mọi điều không chỉ xoay quanh việc trượt băng mà còn là cảm nhận toàn bộ cuộc sống và giải phóng những cảm xúc ngự trị bên trong…

Như thể có đôi cánh sau lưng, cậu ấy tiếp tục bay và bay cao hơn nữa. Thế giới còn nhiều điều tươi đẹp và tuyệt vời. Hãy từ từ tìm hiểu về chính bản thân, và lĩnh hội ý nghĩa của tự do. Hãy xóa bỏ hết những sự sợ hãi và nghi ngờ. Hãy cảm nhận sự thật rằng mình đang sống. Hãy là chính bản thân và cảm nhận niềm hạnh phúc thật sự.

Cảnh cuối cùng của bài thi như một sự tái lặp khúc dạo đầu. Yuzuru đưa tay về khoảng không phía trước và nắm tay lại thật chặt. Cậu ấy nắm lấy chiến thắng, nắm lấy ước mơ, nhưng cậu ấy không muốn giành nó chỉ cho bản thân mình. Yuzuru dang rộng vòng tay và mở cửa trái tim mình, cậu ấy muốn chia sẻ niềm hi vọng và nguồn cảm hứng của bản thân tới tất cả mọi người. Khoảnh khắc ấy như lời cảm ơn sâu sắc của Yuzuru giành cho những người đã trân trọng bài trình diễn.

Cậu ấy không chỉ muốn thể hiện một bài thi đẹp và hoàn hảo, cậu ấy muốn đạt được nhiều điều hơn nữa với con đường mà mình đã chọn. Yuzuru muốn chia sẻ với mọi người xung quanh, với những người có mặt ở sân thi đấu và cả những người theo dõi qua màn hình tivi một thông điệp đầy ý nghĩa: không môn thể thao nào có thể tồn tại nếu thiếu đi những người hâm mộ.

Yuzuru cũng hi vọng mỗi người chứng kiến quá trình ấy trở thành một phần của bài thi, đó là tất cả những gì Yuzuru muốn chia sẻ với tất cả mọi người. Và đó cũng là ý nghĩa thực sự của “Hope and Legacy”

Nguồn: 栗将軍_羽生党 và được cherryncy dịch sang tiếng Anh
Bài lược dịch của Vân Lê @YHVN