[DỊCH] Brian Orser: Yuzuru vẫn tiếp tục tiến đến nơi chưa ai từng đến

Rất hiếm có mới thấy Nhà Vô Địch Olympic tiếp tục thi đấu. Thông thường, họ nghỉ một thời gian dù có muốn tiếp tục thi đấu. Tuy nhiên, Yuzuru thì không dừng thi đấu kể cả sau khi thắng Olympic Sochi. Từ giờ trở đi với thằng bé là một con đường chưa ai từng đặt chân tới, thậm chí với cả tôi là huấn luyện viên của thằng bé.

Khi tôi gặp Yuzuru lần đầu 6 năm về trước, Yuzuru đã rất yêu thích được chú ý. Thằng bé vốn là một đứa trẻ với nhiều ước mơ và hết sức yêu thích trượt băng. Tôi cho thằng bé lịch luyện tập như các vận động viên khác và để thằng bé rèn luyện kỹ năng cơ bản.

Mối quan hệ giữa huấn luyện viên và vận động viên có thể thay đổi theo thời gian. Javier Fernandez luôn hỏi chúng tôi về phương hướng luyện tập. Yuzuru thì có ý nghĩ riêng và muốn điều khiển mọi điều. Tôi không cần phải chỉ dẫn cụ thể thằng bé cần làm gì.

Mùa thu năm ngoái, khi bị chấn thương mắt cá chân, Yuzuru báo với tôi về những việc thằng bé vẫn thường làm, nhưng thằng bé tự chịu trách nhiệm việc dựng bài để rèn luyện tâm lý cũng như điều trị chấn thương. Tôi chỉ nói một điều với thằng bé khi nó bị chấn thương là:

“Dù không thể vừa thắng vừa lập kỷ lục mới, trò vẫn có đủ thời gian nếu muốn bảo vệ danh hiệu Vô địch Olympic. Trò đã sẵn sàng thi đấu tại Olympic từ mùa hè năm ngoái, nên trò có thể lấy lại phong độ trong một thời gian ngắn.”

Nhờ Yuzuru mà tôi chắc chắn rằng có nhiều dạng vận động viên trượt băng. Việc của một huấn luyện viên là đưa cho vận động viên của mình phương pháp và những nền tảng cơ bản trong trượt băng mà sẽ giúp họ thực hiện điều họ muốn. Tôi thấy hạnh phúc nếu học trò của mình có thể dùng những phương pháp này vào bài trình diễn trượt băng của chính họ.

Tình hình của Yuzuru đã thay đổi sau 6 năm qua. Sau Sochi, thằng bé trở thành một ngôi sao. Thằng bé đã thành một ngôi sao vượt quá trí tưởng tượng của tôi. Thằng bé gây ảnh hưởng tới cuộc sống của nhiều người và rất nhiều fan hâm mộ, kèm theo đó là rất nhiều mong đợi phi thực thế.

Yuzuru thấu hiểu vị trí của mình là một ngôi sao, và tôi nghĩ thằng bé hiểu trách nhiệm của mình là gì. Có lẽ Thánh Thần đã ban cho thằng bé khả năng cư xử như của một ngôi sao.

Áp lực có lẽ là rất khủng khiếp. Khi rèn luyện ở Toronto, thằng bé luôn xuất sắc. Trước tiên hết thảy, thằng bé phải thành vận động viên trượt băng xuất chúng. Mọi điều thằng bé làm là rèn luyện (kể cả tại Canada khi không có truyền thông Nhật bám theo thường trực). Thằng bé hầu như chẳng ra ngoài với ai và tránh gặp gỡ mọi người.

Tôi thấy hạnh phúc khi thằng bé giao du với vận động viên trượt băng khác (tươi cười) như từng làm trước đây, tại chương trình biểu diễn ở Kobe. Tôi tự nhủ với bản thân: “Thằng bé đang vui vẻ.” Còn giờ thì thằng bé không có mấy khoảng thời gian như thế.

Thằng bé hẳn là rất kiệt sức, nhưng cuối tháng Ba (năm 2018), thằng bé chính thức nói với tôi là sẽ tiếp tục thi đấu. Tôi đã ngạc nhiên, nhưng tôi đã có cảm nhận trước về điều này. Thằng bé yêu thích chiến thắng. Thi đấu trượt băng nằm trong máu thằng bé. Đây là điều làm nên Yuzuru Hanyu.

Nguồn: https://twitter.com/Iron_Klaus/status/1014039731238301697
Dịch sang tiếng Việt: YHVN Admin
TRÍCH DẪN NHỚ ĐỀ NGUỒN!

[DỊCH] “Con đường đến với chính mình” của Yuzuru Hanyu

Một phóng viên người Nga đã phỏng vấn huấn luyện viên Brian Orser ngay sau bài thi ngắn của giải GPF Barcelona vào tháng 12 năm 2015.

Khi Hanyu phá vỡ kỷ lục (bài thi ngắn) của chính cậu lần nữa, Javier Fernandez là vận động viên cuối cùng ra sân. Khi Javier kết thúc bài thi, tôi đã đợi Brian Orser. Vì vốn biết ông đã nhiều năm nay, tôi chân thành thú nhận với ông rằng tôi đã quá chắc chắn vào hai tuần trước. Tôi cứ tưởng chừng màn trình diễn của Hanyu tại giải NHK sẽ là màn trình diễn tuyệt vời nhất trong cuộc đời của nhà vô địch Olympic, rằng cậu ấy chẳng thể thi đấu tốt hơn được đâu.

“Tôi cũng đã tưởng như vậy đấy,” Orser cười. “Và anh thấy đó, chúng ta đều đã nhầm.”

Hỏi: Cảm giác của huấn luyện viên khi mà học trò của mình thi đấu như thế này ra sao?
Orser trở nên trầm tư… rồi ông cất tiếng với vẻ dịu hiền đến ngỡ ngàng.

Đáp: Thằng nhỏ này, anh biết đấy, lúc nào cũng tìm ra chi tiết nào đó trong bài thi đấu mà có thể cải thiện. Màn trình diễn của thằng bé tại Nhật không phải sự ngẫu nhiên hay may mắn nào đó. Thằng bé đã tỉ mỉ chuẩn bị từng bước một tại mỗi buổi tập luyện. Chúng tôi thay đổi một số chi tiết trong bài thi để tìm được nhịp điệu phù hợp nhất, để khiến màn trình diễn trở nên hoàn hảo, để lồng vào đó từng chi tiết nhỏ. Và tôi không phải người thúc đẩy Yuzuru, thực tế thì, thằng bé thúc đẩy tôi mới đúng. Thằng bé nhìn chung rất là độc lập. Tôi có thể nói rằng giữa chung kết GPF và Nagano, chúng tôi chẳng có buổi tập chung nào cả – Tôi bay về Canada, Yuzuru thì chọn ở lại Nhật Bản. Dù thế nào, ngày hôm nay tôi chỉ có thể lặp lại rằng: bài thi ngắn tại Barcelona không phải may mắn hay ngẫu nhiên. Đó là thành quả của nỗ lực đầy khó khăn và đau đớn.

Hỏi: Tôi thấy anh rất vui khi nhìn Hanyu kết thúc cả hai bài thi tại Nagano. Đó có phải là một phần của việc huấn luyện – cho học trò thấy toàn bộ khả năng lớn lao của chính mình?

Đáp: Không hề. Thực ra khi ấy tôi suýt phát điên lên ấy. Đó là một cảm giác khó tả: một mặt thì tôi không tin nổi mắt mình; mặt khác, tôi ngập tràn cảm giác tự hào với tư cách huấn luyện viên. Thực tế là khi tập luyện chúng tôi cũng có nhiều lần chạy thử bài thi như vậy. Các cú nhảy rất tốt, chắc chắn rồi, nhưng không có gì đặc biệt. Tôi cũng phải nói rằng thực tế chúng tôi làm việc trong một môi trường khá khép kín, không có người ngoài chứng kiến. Đương nhiên như thế cũng có ảnh hưởng, khiến áp lực cảm xúc giảm đi nhiều. Thế rồi cũng có những lần chạy thử mà Yuzuru hỏng cả ba cú nhảy (cả cú nhảy kết hợp), khiến tôi như muốn bứt tóc khỏi đầu ấy. Thế rồi tôi thấy thằng bé định hình ngay trước mắt mình. Anh biết đấy, như là kem tươi ấy, đầu tiên anh thấy chúng chỉ ở dạng dung dịch không định hình, hỗn độn, và rồi bất ngờ ngay trước mắt anh hiện lên một chiếc bánh trứng đường. Tức là Yuzuru trở nên khác xưa, thằng bé biết cách chuẩn bị và điều chỉnh cho chính mình.

Hỏi: Điều đó xảy ra từ khi nào vậy?

Đáp: Cách đây không lâu đâu. Ngoài ra, thằng bé trưởng thành trên mọi phương diện. Thằng bé thay đổi và trở nên mạnh mẽ, như là thể trạng, tôi nghĩ đó chính là minh chứng; tâm lý thằng bé cũng vững vàng hơn.

Hỏi: Anh có nhớ năm ngoái khi chúng ta nói chuyện, anh còn nói rằng anh không rõ quyết định cho Hanyu thi đấu với chấn thương trên đầu tại giải CoC có đúng không nữa. Và giờ tôi có cảm giác hồ như chính quyết định ấy phần nào đã trở thành bước ngoặt cho cậu ấy. Để cậu ấy hiểu rõ hơn tầm quan trọng của điều cậu ấy đang làm.

Đáp: Cũng có thể là vậy. Tôi cũng nghĩ về điều đó. Giờ tôi có thể thành thật nói rằng tôi cứ như trong trạng thái hôn mê khi vụ tai nạn đó xảy ra. Tôi chỉ bình tĩnh hơn vào giải GPF khi thấy Yuzuru bắt đầu trở lại như chính mình trước đây, và rồi các điểm yếu trong kỹ thuật của thằng bé dần biết mất, và rồi sự háo hức trước đây quay trở lại. Nhìn chung, tôi chỉ có thể lặp lại: thằng bé trở nên mạnh mẽ hơn. Giờ tôi vui mừng vì thằng bé đã vượt qua thảy mọi chướng ngại trong mùa thi đấu trước với tư cách một vận động viên.

Hỏi: Tại Nagano, Hanyu thắng bài thi ngắn với 106 điểm. Giờ cậu ấy ghi thêm 4 điểm rưỡi nữa. Liệu kết quả này có thể còn tiến bộ hơn?

Đáp: Thực tình tôi không biết. Có lẽ tôi nên nói có, nhưng tôi nhìn lại các thành phần trong bài thi và tôi không biết ra sao nữa: các cú nhảy đều hoàn hảo, xoay tại chỗ cũng vậy, các bước chuyển tiếp đều có tốc độ tốt khớp với nhạc, điểm 10 cho trình diễn. Chúng tôi còn nâng điểm được ở đâu nữa? Còn về kết quả, dù trong trường hợp nào, khi mà vận động viên ghi được hơn 100 điểm, chúng ta đều có thể nhận định đó là quá xuất chúng. 100 và 10 thì… tôi thực sự chưa nhận ra được đó là gì nữa.

Hỏi: Ở trình độ này rồi, làm sao để giúp cậu ấy giữ động lực?

Đáp: Có lẽ mùa thi đấu này chúng tôi khá may mắn. Yuzuru yêu cả hai bài thi của thằng bé mùa này. Điều này rất quan trọng. Trong trường hợp này, động lực chính là khả năng được trình diễn bài thi lần nữa. Hãy tin tôi, tôi hiểu mình nói gì. Tôi từng có một bài thi mà tôi trình diễn cả trăm lần trong một mùa đấu mà không biết chán. Vậy nên tôi hy vọng rất nhiều rằng Yuzuru có thể khiến chúng ta ngỡ ngàng thêm lần nữa.

“The Way to Yourself” translated from Russian by Marina Khevkh, repost with the translator’s permission.
Dịch sang tiếng Việt: YHVN Admin
Bài gốc tiếng Nga: http://www.sport-express.ru/figure-skating/reviews/946758/

[DỊCH] Tương lai của Yuzuru sau Olympic 2018

Yuzuru Hanyu ngửa cổ lên trời và thở dài mệt mỏi. Lại một buổi phỏng vấn khác sau Olympic khiến cậu kiệt sức. Cả thể chất lẫn tinh thần, chàng trai đã phải tận lực để lần nữa trở thành nhà vô địch. Vậy nhưng không cáu kỉnh hay khó chịu vì công việc truyền thông mãi không hết, chủ nhân của hai tấm huy chương vàng vẫn tỏ ra thoải mái. Vai cậu xuôi xuống, trên môi hiện ra một nụ cười như trẻ thơ. Yuzuru Hanyu là một ví dụ hoàn hảo về sự hoà nhã và lịch sự không tì vết. Sự cuốn hút không phô trương của cậu khiến người ta yêu thích. Làm sao mà chàng trai này lại có thể bình thường đến vậy nhỉ?

* KÍN TIẾNG Trên sân băng, Hanyu là một nguồn năng lượng mạnh mẽ hoàn hảo. Định nghĩ hoàn mỹ của sự duyên dáng dưới áp lực. Thái độ của cậu với danh tiếng cũng tuyệt như vậy. Những lời nịnh hót cùng sự chú ý dường như không khiến cậu bận tâm nhiều. Nếu muốn, anh chàng 23 tuổi này có thể thu về lượng “theo dõi” khổng lồ trên mạng xã hội chỉ trong khoảng thời gian thực hiện cú nhảy Lutz. Ngôi sao người Nhật có một đội quân những người hâm mộ tận tâm mang gấu Pooh theo cậu. Thay vào đó, Hanyu chọn tránh xa ánh đèn sân khấu khi bước khỏi mặt băng. Nhìn từ quan điểm thương mại, rõ ràng cậu đã bỏ lỡ cơ hội. Mức độ “nhận biết thương hiệu” bị ngó lơ. Nhưng với cậu, điều này khá đơn giản. “Tôi thực không chú tâm chuyện đưa ra nhận xét cho bản thân,” Hanyu chia sẻ với kênh Olympic trong buổi phỏng vấn độc quyền sau chiến thắng tại Pyeongchang 2018. “Tôi dùng mạng xã hội khi muốn nghe ý kiến của người hâm mộ và xem tin tức,” cậu giải thích. “Tôi thực cảm nhận được rất nhiều từ người hâm mộ. Nhưng tôi không để tâm chuyện thể hiện điều gì đó cho bản thân.” 

Thay vào đó, cậu thể hiện bản thân trên sân băng.

* THÁCH THỨC
“Trái tim đầy yêu thương,” là câu trả lời của Hanyu khi được hỏi trượt băng đem lại cho cậu xúc cảm gì.
Đường tới vinh quang của cậu bắt đầu 19 năm trước, ở tuổi lên 4, khi cậu theo chị gái tới sân băng ở quê nhà Sendai. Chuyện của cậu không thiếu những hi sinh và đau đớn. Thử thách lớn nhất tới vào ngày 11 tháng 3 năm 2011. Hanyu bị kẹt trong trận động đất kinh hoàng đã tàn phá vùng Sendai. Khi ấy cậu đang luyện tập tại sân băng địa phương và phải lao nhanh ra khỏi toà nhà bị hư hại. Thiên tai đã cướp đi mạng sống của 15000 người và làm bị thương hàng ngàn người khác. Ba năm sau, Yuzuru Hanyu đã dành tặng huy chương vàng Olympic Sochi cho vùng quê bị tổn hại.
Hanyu cũng phải chịu đựng nhiều đau đớn trong suốt hành trình tới Olympic Pyeongchang 2018.

* ĐAU ĐỚN VÌ OLYMPIC PYEONGCHANG
Trong buổi tập chính thức cho giải NHK Trophy vào tháng 11 năm ngoái, những chuẩn bị của Hanyu đột ngột bị xáo trộn. Cậu bị ngã trong lúc cố gắng thực hiện một cú 4Lutz. Bác sĩ chẩn đoán cậu bị chấn thương dây chằng chân phải. Bảo vệ chức vô địch từ Sochi 2014 dường như là một điều quá xa vời.
Hanyu quay lại Toronto, nhưng quá trình phục hồi của cậu diễn ra đau đớn và chậm chạp. Trong khi các vận động viên khác dần hoàn chỉnh bài thi, Hanyu thậm chí còn không thể đứng trên mặt băng. Nhiều tuần liền trôi qua không trượt băng. Ban đầu, tất cả những gì Hanyu có thể làm là luyện tập trong đầu.
“Tôi đã cảm thấy chút gì không chắc chắn.”, Hanyu thừa nhận.
Cậu trở lại tập luyện chỉ ít ngày trước khi tới Hàn Quốc. Tuy vậy, Hanyu vẫn thể hiện cùng xuất sắc, mở đường tới thành công giữa vô vàn khó khăn. Về sau, chàng trai chia sẻ rằng mắt cá chân mới chỉ đỡ đau khoảng 2-3 phần so với thời khắc đau đớn nhất.

* ĐIÊN CUỒNG VÌ QUAD? Hanyu tiếp tục phải bỏ lỡ giải Vô địch Thế giới diễn ra tại Milan. Mắt cá chân của cậu có thể đã yên ổn vượt qua Pyeongchang, nhưng giờ cậu cần ba tháng dưỡng thương. Bạn tập của cậu là Javier Fernandez của Tây Ban Nha cũng sẽ vắng mặt ở giải đấu cũng như vận động viên Adam Rippon của Mỹ. Nhưng vận động người Mỹ Nathan Chen thực hiện tới 6 cú 4 vòng trong bài thi tự do sẽ có mặt ở Ý. Hanyu có lo đối thủ sẽ nhảy cú 4 vòng đến quá ngưỡng trong khi cậu vắng mặt không? Hanyu cảnh báo rằng câu trả lời rất phức tạp trước khi hồi đáp. “Nếu mọi cú nhảy trong bài thi đều là cú 4 vòng, ta sẽ trở nên bất khả chiến bại. Nhưng các vận động viên đoạt huy chương (ở Pyeongchang) chỉ thực hiện hai kiểu nhảy 4 vòng vốn được coi là dễ tính tới thời điểm này. Ta phải đưa vào bài thi những cú nhảy khó và chất lượng, và các phần khác của bài thi đã góp phần đưa chúng tôi lên bục huy chương.” Hanyu kết luận. Dù vậy, có vẻ như Hanyu còn đang che giấu bí mật nào đó. Huấn luyện viên Brian Orser tin rằng Hanyu có thể sẽ nhắm trở thành vận động viên đầu tiên thực hiệp thành công cú Quad Axel (4A). 

“Nếu có ai thành công, người đó chắc chắn sẽ là Yuzuru.” Huấn luyện viên người Canada tin như vậy. “Thằng bé lúc nào cũng cần điều gì đó. Mục tiêu gì đó để nỗ lực vươn tới.”

* GIẤC MƠ TƯƠNG LAI
Vậy, có rất nhiều điều Hanyu phải cân nhắc trong vài năm sắp tới. Bảo gồm cả tương lai của chính cậu. Cậu ấy sẽ tới Olympic Bắc Kinh 2022 chứ? Chàng trai ngập ngừng trả lời: “Cũng có thể.”
Một điều mà hoàng tử sân băng người Nhật nhắm tới, đó là tiếp tục nâng cao trình độ tiếng Anh. Cậu đùa rằng lý do là để có thể gặp gỡ linh vật đặc biệt của mình: chú gấu Winnie the Pooh. “Tôi có thể khi đi sau khi học được thật nhiều tiếng anh,” Yuzuru cười phá lên. “Đó là giấc mơ của tôi, được vào rừng cùng gấu Pooh!”

Nguồn: https://pyeongchang.olympicchannel.com/what-does-the-future-hold-for-yuzuru-hanyu/
Dịch sang tiếng Việt Mi @ YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Những người vẽ nên giấc mơ tại Olympic 2018

Giấc mơ trở thành hiện thực: Yuzuru Hanyu giành được HCV Olympic thứ 2 liên tiếp

Ngồi trong khu chờ điểm, Yuzuru Hanyu đưa ngón trỏ lên không trung khi từng số 1 trong số điểm bài thi ngắn của cậu ấy được đọc lên – 111.68 điểm. Một, và một và một nữa – một dãy số một. Sau đó cậu ấy mỉm cười.

Không thể có khởi đầu nào tốt hơn cho lần tham dự Olympic thứ hai của Yuzuru. Không màn khởi động nào tốt hơn cho kế hoạch giành HCV Olympic thứ hai liên tiếp (người gần đây nhất làm được điều đó là VĐV người Mỹ Dick Button từ tận năm 1948 và 1952).
Chứng kiến bài thi rất đặc biệt này – những đôi mắt dán chặt vào màn hình TV, những đôi mắt rực lửa của khán giả trên khán đài hay những cái liếc nhìn từ sau tầm rèm của một số tình nguyện viên bên trong sân băng– tất cả những như thể Yuzuru Hanyu chưa hề bỏ lỡ một nhịp nào trong suốt hành trình tới Olympic PyeongChang.

Nhưng chúng ta đều biết rằng cậu ấy đã bỏ lỡ rất nhiều: giải đấu gần nhất của cậu ấy là Rostelecom cup ở Nga diễn ra hồi tháng 10 năm ngoái và sau đó là chấn thương ngay trước thềm giải đấu NHK Trophy, từ đó cậu ấy đã mất 03 tháng tiếp theo cho điều trị và phục hồi.

Ba tháng vắng mặt hoàn toàn tại các giải đấu – cậu ấy chỉ khởi động lại hành trình khi bắt đầu tập nhảy vào tháng 1 vừa rồi. Điểm số cho bài thi ngắn ở PyeongChang không chỉ là điểm số rất lớn mà còn là một thắng lợi cá nhân của Yuzuru cũng như một minh chứng hùng hồn rằng chàng trai trẻ này có một tinh thần rất sắt đá.

Thực hiện thành công một cú 4S, một cú 3A, một cú 4T3T – khi hòa làm một với bản Chopin Ballade số 1, nhà đương kim vô địch Olympic như gửi đi cho tất cả mọi người một thông điệp rõ ràng rằng cậu ấy sẽ không dễ dàng từ bỏ ngôi vương.Chopin ended

Nguồn ảnh: https://twitter.com/jinawasseo

“Tôi muốn nói với mọi người rằng tôi đã trở lại.” Hanyu đã phát biểu như vậy ở buổi họp báo, sau đó cậu ấy trở nên xúc động hơn: “Tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi được thi đấu, tôi thấy hài lòng với từng động tác mình thực hiện… Tôi muốn thể hiện những gì tốt nhất và làm những điều tốt nhất cho bản thân mình. Không phải với tư cách là một nhà vô địch mà là cho chính tôi.”

Và 24 giờ sau đó, học trò của Brian Orser đã có được niềm hạnh phúc thực sự (Yuzuru giành huy chương vàng, Javier giành huy chương đồng).

Brian Orser như tất cả chúng ta, hồi hộp rồi lại vui mừng, tiếp đó nở nụ cười sung sướng trong khi ôm chầm lấy học trò để chụp hình và đăng lên tài khoản Instagram của ông: “Không có từ ngữ nào có thể diễn tả niềm tự hào của tôi cho 2 nhà vô địch. Làm tốt lắm, Javi và Yuzu.”

Đội ngũ huấn luyện của Toronto Cricket Club nói chung, Brian Orser và Tracy Wilson nói riêng, họ là những nhà vô địch thực sự ở sự kiện thể thao này ở PyeongChang. Đây là chiến thắng thứ ba liên tiếp của họ tại Olympic với tư cách huấn luyện viên: HCV của Kim Yuna vào năm 2010, HCV của Yuzuru Hanyu vào năm 2014, và HCV nữa của Yuzuru và HCĐ của Javier tại Olympic PyeongChang. Đây chính là đội ngũ vàng trong giới trượt băng.

Nguồn: http://www.insideskating.net/2018/03/15/features/2018-olympics-heres-to-the-ones-who-dream
Dịch sang tiếng Việt: Vân Lê @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Phần kết cuốn tự truyện “Sống với giấc mơ” của Yuzuru

Chương cuối cuốn sách tập hợp các phỏng vấn gần đây của Yuzuru “Sống với giấc mơ” là lời cảm ơn tới tất cả độc giả, người hâm mộ và những người từng giúp đỡ, chỉ dẫn Yuzuru trong nhiều năm tới Olympic 2018. Dưới đây là những lời bộc bạch chân thành nhất của cậu trong cuôn sách (có thể mua tại đây): https://goo.gl/aK1nru

———————-

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã lựa chọn quyển sách này.
Tôi mong rằng những suy nghĩ mà tôi không thể diễn tả bằng lời qua các buổi phỏng vấn thông thường, cho dù chỉ là một chút thôi, sẽ được chuyển tải ở đây.

Vào giữa năm 2015 và 2018, đã có những bước tiến tuyệt vời trong sự nghiệp trượt băng của tôi, và cũng có rất nhiều lần mà tôi cảm thấy mình đang rơi xuống đáy sâu của sự nghiệp. Có lẽ tôi đã thực sự ở đó. Mỗi lần như vậy tôi lại được vực dậy bởi những suy nghĩ và những lời động viên gửi tới mình. Tôi cũng được thúc đẩy bởi chính cả sức mạnh và những điểm yếu nằm sâu, sâu trong con người mình. Để có thể tiếp tục trượt băng, bên cạnh những hi vọng và tuyệt vọng, giữa rất nhiều tia sáng, tôi thực sự được ban phước. Đây là quãng thời gian 3 năm của những khó khăn và niềm hạnh phúc bất tận.

Yume

Năm nay tôi 23 tuổi, và tôi đã dành 19 năm thanh xuân của mình cho trượt băng tính tới thời điểm hiện tại. Có rất nhiều suy nghĩ trăn trở trong quãng thời gian đó. “Muốn từ bỏ”, “muốn chạy trốn”, “nó không còn thú vị nữa” – những suy nghĩ đó dần tăng theo thời gian. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng rất nhiều người ủng hộ và cổ vũ cho tôi, từ sâu thẳm trong trái tim họ cũng chắc chắn từng có những suy nghĩ như vậy. Mỗi người chúng ta đều có một quá khứ, tương lai , tính cách, và sau tất cả là niềm kiêu hãnh của riêng mình. Có những đau khổ và bất hạnh không thể thẳng thắn đem ra so sánh và cũng có những nỗi đau mà chúng ta không thể chia sẻ ngay cả với gia đình mình. Nhưng vẫn có những người không ngừng thúc giục tôi, ủng hộ tôi. “Cứ như vậy, tôi trở nên mạnh mẽ hơn” – Tôi không nói mọi chuyện đơn giản như vậy, nhưng khi thời gian trôi qua, tôi đã tiếp nhận từng “mảnh vỡ của hạnh phúc” và tiếp tục chiến đấu. Để những mảnh vỡ này biến thành niềm hạnh phúc, tôi đã nỗ lực chăm chỉ cho tới tận bây giờ.

Từ năm 4 tuổi tới năm 9 tuổi, từ khi tôi cảm thấy bị ràng buộc với trượt băng cho tới lúc thực sự yêu thích nó, những suy nghĩ giữa việc từ bỏ và tiếp tục trượt băng cứ thay nhau xuất hiện. Những năm khi tôi còn đang ở cấp độ nhi đồng là thời gian khi sân băng bị đóng cửa, khi tôi không thể giành chiến thắng ở các giải đấu, khi mà tôi thấy mình chẳng trưởng thành lên chút nào. Những năm thi đấu ở cấp độ thiếu niên là khi tôi thấy mình trưởng thành qua những hối tiếc, hối tiếc và chỉ hối tiếc mà thôi. Sau đó khi tôi bước vào cấp độ trưởng thành là trận động đất, là giải Vô địch thế giới ở Nice, là khi tôi rời Sendai… khi trải qua tất cả những điều này, tôi đã ý thức được có rất nhiều điều tốt đẹp được gửi đến mình. Tôi đã đem những lời ủng hộ và chúc phúc đó, cùng với lòng biết ơn chân thành tới Thế vận hội Sochi. Và sau đó, tôi đã yêu trượt băng nhiều hơn, muốn làm tốt và tốt hơn nữa, để tiếp tục thách thức…cho tới tận thời điểm này.

Tất cả những cái tôi ấy vẫn luôn ở trong tôi. Tôi hi vọng có thể khiến chúng cảm thấy tự hào. Từ nay trở về sau, tôi sẽ tiếp tục trân trọng cuộc sống, sẽ luôn ngẩng cao đầu như dây cung được kéo căng vậy.

Gửi tới tất cả những người hâm mộ của tôi,
Tôi may mắn được nhận rất nhiều sự ủng hộ với tư cách một vận động viên, và tôi thực sự biết ơn vì điều đó. Trong suốt các cuộc thi, mọi người đã giúp tôi tập trung vào việc là một vận động viên trượt băng. So với thời điểm khi tôi còn thi đấu ở giải nhi đồng hay ở các giải thiếu niên, ở thời điểm hiện tại tôi có ít cơ hội hơn để trực tiếp thể hiện lòng biết ơn của mình, nhưng tôi mong rằng tôi có thể tiếp tục biểu đạt điều đó, “Cảm ơn rất nhiều.”
Thực ra ngoài việc giành huy chương vàng ở Thế vận hội, tôi còn có một giấc mơ khác. Tôi đã xem Thế vận hội khi tôi còn nhỏ, những khoảnh khắc mà vận động viên dành những lời biết ơn của mình tới những người đã giúp đỡ họ thực sự đọng lại ấn tượng rất sâu sắc trong tôi. Sau khi chứng kiến điều đó, tôi đã nghĩ “Hãy để mình nhắc tên từng thầy cô giáo đã từng dạy mình ở đây!” Từ khi đó, hầu như đêm nào tôi cũng mô phỏng lại cảnh tượng đó cho tới tận bây giờ. Thực ra tôi vẫn chưa có cơ hội làm điều này và giấc mơ đó vẫn còn dang dở, nhưng xin phép cho tôi được nhân cơ hội này thể hiện lòng biết ơn của mình tới họ.

Mẹ, thầy Tsuzuki, thầy Matsuda, thầy Seki, cô Nanami, cô Natasha, thầy Igor, thầy Nagakubo, Brian, Tracy, Ghislain, David, Jeff, Shae, Stephane, chú Puru (Plushenko).
Cảm ơn mọi người vì đã dạy dỗ con. Thực sự cảm ơn mọi người.

Source: https://wherespacepooh.tumblr.com/post/171839446714/夢を生きる-yume-wo-ikiru-the-afterword-by-yuzuru
Dịch tiếng Việt: Vân Lê @ YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Yuzuru chia sẻ về cuộc sống ở Toronto

Phỏng vấn tháng 07 năm 2017, về đời sống cá nhân của Yuzuru ở Toronto, Canada.

Yuzuru yêu thiên nhiên, không ngừng nhắc đến tai nghe, không quan tâm đến thời trang và luôn nói về sự biết ơn của cậu đối với mẹ mình, một người phụ nữ mạnh mẽ và là một phần không thể thiếu của đội Yuzuru.

Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày cậu ấy chuyển đến Toronto, Canada vào mùa xuân năm 17 tuổi. Hanyu cảm thấy hài lòng khi hằng ngày được luyện tập chăm chỉ cùng các vận động viên hàng đầu thế giới. Cậu dùng thời gian riêng tư như thế nào? Yuzuru tường thuật cuộc sống thường nhật của cậu và cách cậu dùng thời gian nghỉ ngơi ra sao.

Cuộc sống ở Canada

___Từ Sendai, nơi cậu đã sống chung với cả gia đình, chuyển đến Toronto, Canada với mẹ của mình. Hanyu, ấn tượng của cậu về Toronto thế nào khi là nơi sinh sống?

YH: Toronto có thiên nhiên rất phong phú và xinh đẹp. Thậm chí ở khu vực dân cư, tôi vẫn được bao quanh bởi nhiều cây to như ở trong một khu rừng, và tôi nghĩ, “Ahh~ hôm nay cũng là một ngày đẹp trời nữa ~”. Mặc dù Sendai được cho là “Thành phố cây xanh” bởi thiên nhiên đa dạng, nó cũng không chìm đắm trong thiên nhiên như Toronto. Khi tôi tò mò về một loài thực vật, tôi hỏi mẹ, “Loài hoa này… là gì vậy ạ?” và tương tự vậy. Có nhiều loài hoa nở ở đây mà không có ở Nhật Bản, và tôi thường thấy đám sóc và lũ chim nhỏ như chim két. Được sống hòa mình vào thiên nhiên bằng một cách nào đó rất thư thái, và tôi nghĩ điều đó thật tuyệt!

Vật dụng cá nhân và thời trang

____Cậu thường mang theo những gì và mặc như nào hằng ngày. Trong túi cậu hay mang theo có chứa những gì, và cậu có thể nói về trang phục đang mặc được không?

YH: Khi tôi phải di chuyển vì thi đấu, tôi mang theo máy chơi trò chơi điện tử cầm tay, tai nghe, máy nghe nhạc, và một số vật dụng chăm sóc cá nhân, như bóng matxa, tất cả trong một cái balo lớn. Đặc biệt với tai nghe, tôi thường nhồi nhét thật nhiều và mang theo nhiều cặp – đầu tiên tôi sẽ tìm dùng loại có cấu tạo không bị tuột trong khi trượt, cấu tạo là tiêu chí đầu tiên. Khi thử nhiều loại tai nghe, điều thú vị là mỗi kiểu dáng đều có những giá trị riêng về chất lượng âm thanh và tôi bị hấp dẫn. Giờ thì tôi có hơn 50 đôi tai nghe. Có lúc tôi muốn âm thanh chưa hoàn chỉnh, có khi tôi muốn nâng cao tinh thần. Ví dụ như, “Hôm nay mình muốn âm cao rõ ràng và sáng chói,” hoặc “cảm giác về âm trầm ‘này thật tuyệt”, hoặc “Mình muốn âm thanh êm dịu, ấm áp”… Phụ thuộc vào việc tôi cảm nhận như thế nào trong lúc đó, tôi sẽ chọn tai nghe từ bộ sưu tập.

(tiếp tục về thời trang)

Tôi không quan tâm về các xu hướng thời trang. Tôi chú ý về chức năng của trang phục. Tôi mặc áo tập rất nhiều trong các buổi tập, nên tôi cầu kỳ về độ co dãn của vải và liệu có dễ chịu với da tôi không. Ví dụ, trong một buổi tập thông thường, tôi chọn chất liệu mỏng nhưng chịu lực tốt với nhiều động tác co giãn. Khi di chuyển bằng máy bay, nhiều khi trời lạnh, tôi chọn đồ dày hơn nhưng đồng thời dễ thở. Từ khi tới Toronto, tôi hiếm khi đi mua sắm nên thường hỏi ý kiến các chuyên gia trong buổi chụp hình hoặc mày mò trên mạng, tôi thường tìm những thứ mình có thể thoải mái khi mặc.

Về chế độ ăn uống

___Chế độ ăn uống ở Toronto cũng khác để tăng sức đề kháng và vì tình trạng cơ thể, cậu thường ăn như thế nào? Suy nghĩ và cảm nhận của cậu ra sao về mẹ, người chuẩn bị chế độ ăn cho cậu?

YH: Ở Toronto, mẹ luôn nấu ăn cho tôi. Bà luôn hỏi, “Hôm nay con muốn ăn gì?” Bởi bà hiều rằng, dựa trên tình trạng thể chất của tôi, những thứ tôi có thể và không thể ăn sẽ khác nhau. Bà làm những món đơn giản cho tôi ăn trong những trường hợp nghiêm ngặt mà vẫn duy trì cân bằng dinh dưỡng, như là bà làm thịt nướng để tôi có thể tăng cường thể lực và tôi thực sự biết ơn về điều đó. Mẹ phải thức dậy vào nửa đêm khi cần liên lạc về Nhật Bản vì múi giờ khác biệt. Nói tiếng Anh suốt thời gian ở nước ngoài. Đưa tôi tới các buổi tập. Còn hơn thế nữa. Những việc ấy thực sự mệt mỏi. Không chỉ về thể chất mà cả tinh thần. Bởi vì tôi thì có thể có thời gian nghỉ ngơi nhưng mẹ tôi không có lúc nào ngơi nghỉ. Có lẽ chỉ mình tôi nghĩ thế này thôi nhưng tôi cảm thấy rằng mẹ tôi đang sát cánh chiến đấu cùng mình. Tôi thực lòng biết ơn mẹ đã luôn hỗ trợ mọi khía cạnh cuộc sống của tôi ở Toronto.

Phỏng vấn 2017 P&G
Nguồn tiếng Anh: https://wherespacepooh.tumblr.com/
Dịch Tiếng Việt Ly @ YHVN
Biên tập (|||) @ YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Yuzuru chia sẻ về những việc cậu làm trong thời gian rảnh rỗi

Phỏng vấn tháng 8 năm 2017, Yuzuru chia sẻ về “Cách cậu sử dụng thời gian rảnh rỗi.”

Yuzuru Hanyu là vận động viên trượt băng hàng đầu, nhưng cậu đồng thời cũng là sinh viên đại học. Lần này, chúng tôi hỏi Hanyu xem cậu thường làm gì vào lúc rảnh rỗi. Ở phần thứ hai “Đời sống cá nhân của Yuzuru”, cậu nói về cách mình sử dụng thời gian rảnh, công việc học hành và các vấn đề liên quan tới trường học, và “Cuốn sổ trượt băng” mà cậu ghi chép hàng ngày.

Cách cậu tận hưởng thời gian rảnh.

“Tôi ở Canada là để trượt băng,” Hanyu nói. Nhưng cậu làm gì vào những khoảng thời gian ngoài giờ tập luyện? Chúng tôi đã đặt câu hỏi về khoảng thời gian mà cậu sử dụng ngoài sân băng.

Hanyu nói, “Mặc dù chơi game và thư giãn là rất quan trọng, ngoài điều đó ra, có lẽ tôi dành nhiều thời gian hơn để nghiên cứu các cú nhảy, luyện tập bằng hình ảnh, v…v… Các màn trình diễn của tôi đều được quay lại, tôi kiểm tra được kha khá điều khi xem các video đó. Vì có thể thấy hình ảnh phản chiếu của mình qua cửa sổ phòng khách, nên tôi hay di chuyển tay và kiểm tra lại các cú nhảy ở đó.”

Trường lớp và việc học hành

Hanyu hiện đang học tại Trường Đại học Waseda qua chương trình học online của trường (t/n Ngành Khoa học Nhân học). Quãng thời gian nghỉ ngơi giữa các mùa giải thường được cậu dùng cho việc học hành, cậu có vẻ đọc sách khá nhiều và thường xuyên. Vậy cậu có hứng thú với loại sách nào, và cậu hiện đang học gì ở trường đại học?

Cậu nói, “Ngay từ đầu, tôi đã rất hứng thú với môn tâm lí học, như ngành tâm lí học nhận thức và tâm lí học lâm sàng, cũng như hệ thống thần kinh của con người và hệ thống giác quan. Tôi đọc rất nhiều sách về những chủ đề này. Gần đây, tôi cũng bắt đầu đọc về đề tài “giấc ngủ” từ sách báo và trên mạng, và xem các sách về cách sử dụng cơ thể người và về việc tự chăm sóc bản thân. Có lẽ bởi vì tôi luôn suy nghĩ nhiều về những điều như căng thẳng và thư giãn từ khi còn nhỏ, nên những chủ đề này có cảm giác rất gần gũi. Cộng thêm nữa, tôi có rất nhiều cơ hội để đưa những điều mình đọc thành thực tiễn qua việc trượt băng.

Bằng việc kết hợp những kiến thức trong chương trình học với điều tôi học được từ sách vở và trường học, tôi tự mình khám phá ra nhiều điều. Nghiên cứu về nền tảng khoa học của những điều tôi cảm nhận được bằng trực giác và những hiện tượng mà tôi có để ý, và bản thân có khả năng chứng minh được điều đó là đúng đắn [bằng kinh nghiệm riêng của mình] –– điều đó thật sự cực kì thú vị.

Ở trường đại học, tôi học ngành khoa học nhân học, nhưng gần đây, tôi thấy lớp giáo dục học cũng rất thú vị. Giáo sư là một người vô cùng lý thú, và điều tôi học được về giao tiếp giữa giáo viên với người học đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về mối quan hệ giữa huấn luyện viên của tôi và “bản thân tôi với vai trò vận động viên”. Ví dụ, là học sinh thì phải biết cách “lĩnh hội” ra sao, cách đặt câu hỏi thế nào, và hơn thế nữa. Điều đó cũng thúc đẩy tôi suy nghĩ cách phải làm sao để cả hai phía trong mối quan hệ huấn luyện viên – vận động viên này đều tiếp thu tốt và huấn luyện cũng tốt hơn.”

“Sổ ghi chú trượt băng” của Hanyu

Hanyu thường tốc ký những quan sát hay ý nghĩ nảy ra trong đầu mình vào một cuốn sổ mỗi ngày. Nó được gọi là “sổ ghi chú trượt băng”, vậy chính xác cậu viết gì trong đó vậy? Và cậu làm cách nào để tận dụng cuốn sổ đó?

Hanyu trả lời, “Tôi khá thích đọc và tốc ký những điều khiến mình thấy hứng thú. Ví dụ như sách giáo khoa, tư liệu tham khảo cho việc học, và những cuốn sách về lĩnh vực mà tôi yêu thích… Rồi cả những ghi chép quan trọng từ buổi huấn luyện hôm đó hay về bất kì thứ gì nảy ra trong đầu tôi, trong đó có cảm xúc của tôi nữa. Tôi gọi nó là “sổ ghi chép trượt băng”, ghi lại mình đã luyện tập cái này cái kia, hay tôi chỉ ngẫu hứng viết lại điểm số ngày hôm đó, ghi lại trạng thái tinh thần của mình vào thời điểm đó. Khi tôi gặp vấn đề với các cú nhảy, đương nhiên lúc đó cũng có những nguyên do về kĩ thuật, nhưng trạng thái tinh thần cũng đóng một phần lớn. Trong những thời điểm như thế, tôi lật nhanh qua và đọc lại ghi chú của mình, có đôi khi mới nhận ra là “Ồ, lúc đó mình đã viết như vậy sao?!”

Ngoài thư giãn, “thời gian nghỉ ngơi” của Hanyu cũng là thời gian “nghiên cứu” của vận động viên, và “học tập” của một cậu sinh viên.

Nguồn: https://www.myrepi.com/members/member-article/article/yuzu-days-1708
Tiếng Anh: http://wherespacepooh.tumblr.com/
Dịch tiếng Việt Phương @ YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!