[DỊCH] Chương 10 cuốn tự truyện “Sống với giấc mơ” của Yuzuru

Chương 10 cuốn tự truyện “Sống với giấc mơ” của Yuzuru: Phỏng vấn đặc biệt mà trong này Yuzuru đã khóc khi chia sẽ về những trăn trở với khó khăn và ước mơ trong tương lai, qua đây ta hiểu thêm về tầm nhìn của Yuzuru nói chung với gian nan trong cuộc sống mà cậu gặp phải.

// Hướng về Olympic //

* Olympic có ý nghĩa thế nào? So với các giải khác thì giải đấu này có sự khác biệt thế nào?
– Ở mức độ nào đó, Olympic cũng chỉ là một giải đấu nên phần nào trong tôi muốn điều chỉnh tâm lý theo hướng suy nghĩ như vậy. Tuy nhiên, thành thực mà nói, đó là sân chơi mà tôi rất khao khát giành chiến thắng. Nếu được hỏi liệu tôi có xem nó như một phần của hiện thực, vì tôi đã một lần giành Huy chương Vàng ở Sochi, câu trả lời là không. Kể cả khi đã trải qua Olympic một lần, ngay cả với những người xếp thứ hạng cao trên thế giới, kể cả khi bài thi cá nhân của tôi đạt thành tích tốt hơn bất cứ ai khác, tôi thực sự thấy như thể đây là lần đầu tiên tham dự Olympic.

* Cảm giác chắc hẳn rất tuyệt khi được đứng trên sân đấu như vậy?
– Tôi chưa từng có suy nghĩ “thật tuyệt”. Niềm vui, hay nỗi buồn là những điều mà ta chỉ cảm nhận được một lần khi bài thi kết thúc.

* Cậu cảm thấy thế nào trong giải đấu?
– Tôi hoàn toàn nhập tâm vào giải đấu. Mình đang cạnh tranh, đó là tất cả những gì tôi nghĩ. Có rất nhiều áp lực trong cuộc cạnh tranh đó.

* Cậu đang hướng tới một bài thi thế nào tại Olympic, nơi sẽ là trung tâm của sự chú ý trên toàn thế giới?
– Tôi chỉ muốn thể hiện bài thi sạch sẽ, thực sự là như vậy. Giống như mọi giải đấu. Đâu có phải tôi bất chợi đổi nhạc thi đấu (tại Olympic), đâu có khác biệt gì so với các giải đấu bình thường. Như vậy tôi có thể thi đấu ở Olympic với tâm lí thoải mái. Nhưng quả thực là luôn có cảm giác đặc biệt, tìm cách tiếp cận điều đó đúng là khó khăn. Tôi sẽ lo lắng và chắc chắn sẽ có nhiều điều hối tiếc. Tôi không thể hài lòng mà không có chút e ngại nào, kể cả khi có bài thi sạch sẽ. Bởi đó là trường hợp chưa bao giờ xảy ra.

* Thậm chí một lần cũng không?
– Chưa có lần nào tôi thực sự hài lòng với bài thi của mình. Ngay cả bài thi ở NHK Trophy (Hanyu phá kỉ lục thế giới ở bài thi ngắn, bài thi tự do và cả điểm tổng vào tháng 11 năm 2015), sau bài thi tôi tự đánh giá lại – “Mình có thể thực hiện nhiều vòng hơn ở động tác xoay tại chỗ.” Và ở GPF năm đó (Hanyu một lần nữa thiết lập lại kỉ lục thế giới mình vừa lập vào tháng 12 năm 2015), trạng thái tinh thần của tôi thật sự tồi tệ. Tôi đã bị ám ảnh rằng “phải thể hiện được 2 bài thi đấu sạch sẽ”. Đó là điều đáng phải suy ngẫm. Sau đó, không có giải đấu nào tôi thực hiện cả hai bài thi (ngắn và tự do) sạch sẽ cùng một lúc. Mỗi giải đấu đều để lại những điều gây bức xúc và những vấn đề phải giải quyết, vì vậy tôi cho rằng Olympic cũng là một trường hợp như thế.

// Những nỗi đau chôn giấu //

* Sau Olympic Sochi, kì vọng về cậu tăng lên rất nhiều. Vậy thì cậu kì vọng thế nào về bản thân, có phải kỳ vọng ấy cũng tăng lên?
– Đó là điều chắc chắn.

* Nhưng ngược lại, có những lúc cậu không thể tin tưởng bản thân mình?
– Tôi không muốn nói về điều này, nhưng gần đây tôi không thể giải quyết mọi chuyện một mình nữa. Trong quá khứ, tôi tiếp cận với trượt băng bằng tâm thế đơn giản hơn. Như thể đó là nghĩa vụ bắt buộc, nghĩ rằng “Mình phải làm điều đó.” Trước khi suy nghĩ đến việc thích hay không thích, tôi nghĩ “Mình đã tiến xa như vậy, không thể từ bỏ được.” Tôi đã bị trói buộc bởi suy nghĩ đó. Nhưng hiện tại tôi không nghĩ như vậy nữa. Tôi đang trượt băng, tôi muốn trượt băng.

* Cậu có nghĩ đó là điều tốt không?
– Đó chính là lí do tại sao tôi không thể tự mình giải quyết mọi chuyện. Cho đến nay, dựa trên chính mình, tôi đã có thể vượt qua những vấn đề về kĩ thuật. Tuy nhiên, khi những chuyện liên quan tới chỗ này (Hanyu khua tay diễn tả suy nghĩ trong đầu) có lúc không còn cách nào khác ngoài việc tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài. Nếu không để tâm, chúng trở thành vấn đề và tôi bị chìm đắm trong đầu với cảm xúc riêng. Thể lực của tôi đã tăng lên, nếu tôi thể hiện lại kết cấu các bài thi cũ, tôi tin rằng mình có thể thể hiện sạch sẽ bất cứ lúc nào. Nhưng với hiện tại, tôi không theo kịp (với những gì cần phải làm) về cả mặt tinh thần và thể chất.

* Cậu gặp khó khăn với cú 4Lz?
Tôi đã tự mình nghiên cứu cú nhảy này rất nhiều, khi bắt đầu thực hiện trên sân băng tôi luỗn nghĩ rằng mình có thể nắm chắc cú nhảy này ngay, nhưng trong một ngày thì không thể. Tôi lặp lại quá nhiều và không biết nên làm gì tiếp theo. Trước đây, bởi vì trượt băng từng là một kiểu nghĩa vụ, kể cả những lúc như vậy tôi sẽ cảm thấy rằng “Mình cần phải thực hiện.” Ở bất cứ tình huống nào, tôi đã tự ám thị bản thân trước cả khi suy nghĩ về điều ấy. Nhưng hiện giờ, mọi chuyện rất khác. Không phải là cảm nhận được giới hạn của mình, mà là cảm nhận được giới hạn khả năng của riêng mình khi là một cá nhân đơn lẻ. Có lẽ do từ trước tới nay tôi không gây dựng các cú nhảy mà ý thức trong đầu là đang xoay 4 vòng.

* Để có thể nhảy một cú quad chắc hẳn cậu phải thay đổi những nền tảng nhỏ nhất của kỹ thuật nhảy?
– Đúng vậy. Có nhiều điều cần thay đổi. Tôi không thể thực hiện cú nhảy hay tự quan sát một mình. Với cú Toe Loop và Salchow, tôi có thể thực hiện tốt thông qua khả năng thể chất. Các hình ảnh tưởng tượng cũng khắc ghi trong đầu. Nhưng với cú Lutz và Loop, vẫn chưa được như vậy. Kĩ năng và kiến thức của tôi chưa đạt tới mức đó.

// Sự ủng hộ của người mẹ //

* Có những nỗi đau mà không ai thực sự có thể thấu hiểu được phải không?
– Mùa giải ngay sau khi Olympic Sochi kết thúc, tôi thực sự nghĩ rằng “không ai có thể hiểu được những cảm giác đó”. Trong quá khứ, tôi cũng đã tự mình đối mặt với áp lực. Nhưng chúng tôi (gia đình) đã vượt qua ngưỡng đó. Tôi đã hiểu cảm giác này nên ổn thôi. Bởi vì chúng tôi vượt qua các khó khăn như một đội.

* Cậu đã thấy cô đơn rất lớn trong quá khứ?
– Ngay sau khi Olympic kết thúc, tôi thấy buồn (với những cảm giác cô đơn) với chính mình. Sau pha va chạm (ở giải Cup of China tháng 11 năm 2014) và sau ca phẫu thuật vào tháng 12, tôi thấy cô đơn trong sự hoảng loạn, tôi đã nghĩ rằng “Mình phải làm điều gì đó bằng cách này hay cách khác” và “Vì mình là nhà vô địch Olympic.” Rồi khi vượt qua giai đoạn đó, tôi không còn thấy mình phải làm mọi việc một mình nữa.

* Ngay sau khi đăng quang ở Sochi, cậu đã tuyên bố công khai rằng có ý định bảo vệ danh hiệu. Ở thời điểm đó cậu có tưởng tượng ra rằng đó sẽ là một chặng đường đầy khó khăn và cay đắng như vậy không?
– Tôi đã tưởng tượng ra những khó khăn khác. Có lẽ sự căng thẳng khi đối diện với áp lực càng tăng lên – tôi đã nghĩ rằng nhà vô địch Olympic phải luôn thắng. Nhưng không phải như vậy. Sau cú va chạm ở Trung Quốc, tôi đã kết thúc ở vị trí thứ 4 ở giải NHK Trophy ngay sau đó. Những suy nghĩ kiểu ấy tan biến theo sau đó. Mặc dù vậy, sau những bài thi hoàn hảo Ballade No.1 và SEIMEI (ở mùa giải 2015-2016), những suy nghĩ đó đã quay lại.

* Ý là rốt cuộc cậu ép bản thân vào dưới áp lực nặng nề?
– Tôi nghĩ đó là sự kỳ vọng. Vì “tôi có thể thắng” và vì bản thân rất rõ điều đó nên rốt cuộc tôi khao khát và hi vọng thắng còn nhiều hơn trước đây. Thực sự rất khó khăn. Mặt khác (những điều nên hoàn thành) lại trở nên khó khăn hơn, nên tôi bị mắc kẹt. Đã có mâu thuẫn về mặt tinh thần.

* Điều gì đã thúc đẩy cậu vượt qua mâu thuẫn và khó khăn đó? Sức mạnh nào khiến cậu có thể vượt qua những bức tường nối tiếp nhau như vậy?
– Nếu nói thực đáy lòng mình, đó là mẹ tôi.

* Mẹ cậu sống cùng cậu ở Toronto và luôn ủng hộ cậu phải không? Sự hiện diện của bà ấy có ý nghĩa thế nào đối với cậu?
– Mục đích sống của mẹ tôi không còn là vì một mình bà nữa. Cái cảm giác mà không phải chịu áp lực đó, là điều từ gia đình mà tôi thấy biết ơn. Tôi đã nhận được sự ủng hộ từ gia đình theo rất nhiều, rất nhiều cách khác nhau.

* Cậu đã không chiến đấu một mình.
– Cho đến tận Sochi, tôi vẫn thấy như mình đã cố một mình. Tuy nhiên khi tôi nhìn lại, không có bất kì một giải đấu nào mà tôi thấy nhẹ nhõm vì đã chiến đấu một mình.

* Sẽ thấy an tâm hơn khi có ai đó có thể hiểu mình.
– Điều đó thật tuyệt vời phải không? Ồ, đây là lần đầu tiên tôi khóc khi thực hiện phỏng vấn. (cười) Tôi rất ngạc nhiên đấy.

* Cậu có rất nhiều, rất nhiều suy nghĩ.
– Bắt đầu mỗi mùa giải đều rất mệt mỏi. Nhưng mức độ khó khăn của mùa giải năm nay vượt xa các mùa giải khác trong quá khứ. Mặc dù nó vẫn chưa kết thúc.

* Đó quả là một hành trình gian nan!
– Đã rất gian nan kể từ khi tôi bắt đầu trượt băng. Tuy nhiên tôi rất biết ơn cha mẹ tôi vì đã cho tôi trượt băng. Nếu chị gái tôi không trượt băng tôi nghĩ chắc tôi cũng không có cơ hội này. Chắc chắn đó đã là bóng chày và chắc chắn tôi đã học hành nhiều hơn. Nhưng từ khi tôi bắt đầu đến với trượt băng, tôi đã quyết định rằng mình phải giành được HCV Olympic. Mặc dù tôi không biết đó lại là một cuộc cạnh tranh khốc liệt như vậy.

// Hành trình đầy giông tố với trượt băng //

* Nhìn lại hành trình ấy một lần nữa, đó một sự nghiệp trượt băng kịch tính.
– Gần như chính bản thân tôi cũng thấy bản thân mình không thể theo kịp. Như thể tôi đang đi trên tàu lượn vậy. Khi không thể giành chiến thắng thì tôi đã không thắng, tôi bèn lao vào luyện tập và khi có thể trạng tốt thì chấn thương lại ập đến. Quá trình đó cứ lặp lại. Khoảng cách giữa những thời điểm tốt và xấu thực sự rất lớn, có nhiều lúc bản thân tôi không bắt kịp cho nổi.

* Có lẽ còn kịch tính hơn cả những bộ phim truyền hình.
– Thời điểm mà các đối thủ của tôi xuất hiện chính là như khoảnh khắc như vậy. Là Patrick Chan ở trước Olympic Sochi, Nathan Chen và Boyang Jin của bây giờ cũng thế. Ngay say khi Sochi kết thúc, Boyang đã thực hiện thành công cú 4Lz, báo hiệu cho kỉ nguyên của những cú Quad đã bắt đầu. Cảm giác như thời kỳ ấy bắt đầu vào quỹ đạo riêng từ khi đó.

* Nhưng tôi nghĩ rằng, Hanyu, cậu đã liên tục dẫn đầu và nâng cao giới hạn của bộ môn thể thao này.
– Không có chuyện đó, chi là thời điểm của nó đã tới. Những vận động viên thực hiện được cú 4Lz như Boyang hay Nathan lần lượt xuất hiện, vì vậy tôi cũng thử thách bản thân mình. Hơn nữa, khi tôi còn học tiểu học, tôi đã được thầy Tsuzuki nói rằng “Con sẽ đi xa như cú Quad Axel (4,5 vòng)!” Và cả cú Quint (5 vòng) nữa. Tất nhiên ở thời điểm hiện tại thì nó không có vẻ thực tế. Sau khi Olympic Sochi kết thúc tôi đã nghĩ “Mình đoán trạng thái hiện tại sẽ được kéo dài hơn nữa.”

* Trượt băng đơn nam đã được phát triển ở tốc độ đáng kể hơn cả mong đợi trong vài năm trở lại đây.
– Khoảng thời gian Olympic Sochi, nếu có thể thực hiện các cú quad như Toe loop hay Salchow đã đủ để giành chiến thắng. Ở thời điểm hiện tại, nghĩ về đó thực sự là quãng thời gian tốt lành. “Parisienne Walkway” (bài thi ngắn ở Sochi đạt 101.45 điểm với sườn bài thi là 4T,3A, 3Lz3T, lập kỉ lục thế giới và giúp Yuzuru trở thành người đầu tiên trong lịch sử vượt qua mốc 100 điểm cho bài thi ngắn) có cảm giác khá đơn giản so với hiện nay.

* Tôi tự hỏi còn bao nhiêu kịch tính nữa ở phía trước.
– Theo quan điểm của cá nhân tôi, khi cân bằng được những lợi ích và mất mát trong cuộc sống, cuối cùng tất cả sẽ trở về không. Dù rằng, những thăng trầm đó là lớn hay nhỏ còn phụ thuộc vào suy nghĩ của từng người. Với tôi khoảng cách giữa những điều tốt đẹp và những điều không may là rất lớn. Có lẽ do đạt được kết quả tích cực ngoài mong đợi ở Olympic nên ngay sau đó tôi đã rơi xuống rất sâu. Đã có rất nhiều lần tôi nghĩ đến việc từ bỏ – “Tại sao mình lại trượt băng? Mình sẽ từ bỏ!” – tôi đã khóc rất nhiều lần. Nhưng sau thời gian đó, tôi đạt kết quả tốt và đứng dậy trở lại. Rồi lại một lần nữa, khó khăn lại đến. Kể cả về sau này, có lẽ tôi sẽ bước tiếp cuộc đời mình như đi trên chiếc tàu lượn vậy.

// Vươn xa hơn PyeongChang //

* Cậu đã nhắm đến HCV ở Olympic PyeongChang, nhưng cậu có muốn tiếp tục thi đấu sau giải đấu này hay không?
– Thành thực mà nói, sau khi Olympic Sochi kết thúc, tôi đã nghĩ mình sẽ giải nghệ ở PyeongChang. Thực sự quá gian nan và ý nghĩ “Mình sẽ từ bỏ” đã lướt qua tâm trí tôi. Cho đến mùa thi đấu trước mùa vừa rồi, tôi đã quyết định sẽ thi đấu tới PyeongChang rồi giải nghệ sau đó. Rồi tôi đã nhận ra, cảm giác như tôi đã lừa dối chính bản thân mình trước đây.

* Cậu đã nhận ra điều gì?
– Hoàn thành mục tiêu giành chiến thắng Olympic liên tiếp ở tuổi 19 và 23. Sau đó trở thành một vận động viên chuyên nghiệp, trượt băng trong X năm, kết hôn khi Y tuổi – đó là những điều tôi đã vạch kế hoạch từ rất lâu rồi. Nhưng rồi tôi nghĩ “Khoan đã, không phải mình rất muốn đáp thành công cú 4A sao? Huấn luyện Tsuzuki đã nói như vậy “Em nên trở thành người đầu tiên thực hiện thành công cú 4A.” và “Axel là vua của các cú nhảy.” Nên tôi nghĩ mình phải tập trung cho cú Axel và tôi sẽ không bỏ cuộc cho đến khi nào thực hiện được cú nhảy ấy.

* Sự nghiệp trượt băng của cậu sẽ thế nào sau đó, mơ ước và mục tiêu của cậu trong tương lai là gì?
– Việc học ở trường đại học rất thú vị. Nếu chỉ tính đến thực hiện các tín chỉ thì tôi có thể đạt được rất nhiều, tuy nhiên tôi muốn học nghiêm túc hơn và lĩnh hội được nhiều kiến thức hơn nữa. Vì vậy tôi muốn tiếp tục học đại học.

* Vậy phải cân bằng giữa việc trượt băng và việc học trong một thời gian?
– Tôi cũng có hứng thú với việc huấn luyện. Để có cơ hội tham gia vào (sự phát triển của) các vận động viên trong tương lai, tôi muốn truyền lại những kinh nghiệm và kĩ năng của mình. Nhờ việc tham gia vào các ice show từ khi còn nhỏ, tôi đã có cơ hội nhận được sự cổ vũ từ nhiều vận động viên như Stéphane (Lambiel), Johnny (Weir), Plushenko, những người thuộc một thế hệ mà tôi rất ngưỡng mộ. Nếu họ vui lòng cho tôi mượn sự giúp đỡ của họ, tôi muốn tổ chức ice show và các buổi đào tạo với họ.

* Đó sẽ là dịp hội tụ của những người có kĩ năng và tài năng bậc nhất thế giới.
– Khi 10 tuổi tôi đã chứng kiến động tác xoay tại chỗ của Stéphane ngay trước mắt mình. Chúng tôi đã thi đấu với nhau, chú ấy thực sự có kĩ năng phi thường.

* Cậu đã thi đấu với vận động viên có động tác xoay tại chỗ tốt nhất thế giới?
– Vâng. Stephane đang luyện tập cho một chương trình ở Katsuyama (tại Sendai nơi Hanyu từng luyện tập) và tôi thực hiện động tác xoay tại chỗ kế bên chú ấy. Tôi đã nghĩ mình có thể thắng. Rốt cuộc chú ý cũng nghiêm túc thi với tôi. Không đời nào tôi thắng cho nổi. Stéphane còn nhớ chuyện đó và sau này chú đã hỏi tôi: “Cậu chính là cậu nhóc hồi xưa xoay tại chỗ liền tù tì đó phải không?”

* Thật là một trải nghiệm tuyệt vời!
– Khi cạnh tranh với chú ấy, động tác xoay của tôi cải thiện hơn. Chắc chắn ta tiến bộ nếu học hỏi từ họ. Tập hợp những huyền thoại và mở ra một trường học tốt nhất – đó chính là ước mơ của tôi.

https://wherespacepooh.tumblr.com/post/172567918544/夢を生きる-yume-wo-ikiru-chapter-10-special
Eng trans by Gladi
Viet trans by Vân Lê @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.