[DỊCH] Tài năng được một nghệ sĩ dương cầm ca ngợi – “Tôi trở thành một tuyển thủ, còn cậu ấy trở thành một nhạc sĩ.”

Vào tháng 6 năm 2018, tại ice show Fantasy on Ice (FaOI), tuyển thủ Hanyu Yuzuru đã thu hút khán giả với màn trình diễn tuyệt đẹp “Haru yo, Koi” (Mùa xuân hãy đến). Trong bài báo này, nghệ sĩ dương cầm Kiyozuka Shinya, người lần đầu hợp tác với Hanyu, đã chia sẻ về quá trình họ xây dựng bài diễn và kỉ niệm về màn trình diễn ấy.

“Sự hợp tác giữa chúng tôi cho FaOI 2018 bắt đầu sau khi tuyển thủ Hanyu nghe bản ‘Haru yo, Koi’ trong album ‘Kiyozuka’ của tôi. Sau đó, tôi nhận được yêu cầu về độ dài của bản nhạc và ý tưởng xây dựng câu chuyện từ cậu ấy. Tôi chỉnh lại bản nhạc một lần nữa, chúng tôi thường trao đổi ý kiến nên cảm giác như thể hai chúng tôi đã cùng chỉnh lại bản nhạc này. Tôi không ngờ cậu ấy lại chú tâm tham gia vào việc xây dựng bản nhạc đến vậy. Bản thân tôi không hợp với người phó mặc mọi việc cho người khác nên tôi rất vui mừng.

Khả năng phân tích của tuyển thủ Hanyu rất nhanh nhạy và sắc bén. Cậu thường nắm bắt được tâm trạng của người khác từ biểu cảm đến những động tác nhỏ nhất của họ. Hơn nữa, cậu ấy còn có phong cách hết sức tự nhiên. Đó chính là những gì tôi tưởng tượng về cậu ấy và ngoài đời thực cậu ấy cũng là một người y như vậy.

Việc kết hợp giữa biểu diễn âm nhạc trực tiếp và trượt băng thực sự rất khó. Trượt băng nghệ thuật là một môn thể thao, và việc đáp được những cú nhảy là điều bắt buộc, vì vậy rất khó để tuyển thủ hòa mình hoàn toàn vào bản nhạc. Đó là điều tôi cảm nhận rõ ràng nhất khi tham gia cùng biểu diễn. Tôi hợp tác với họ vì nghệ thuật, nhưng thể thao thì vẫn là thể thao. Dù nói rằng trượt băng là sự kết hợp giữa thể thao và âm nhạc, nhưng lần này là biểu diễn trực tiếp và tôi biết mình không thể chơi đàn trăm lần như một được. Chắc chắn sẽ có sự sai lệch, không chỗ này thì chỗ khác. Ví dụ như trong buổi diễn tập, khi tôi đánh lệch dù chỉ một giây, tuyển thủ Hanyu lập tức nói với tôi rằng: ‘Anh Kyozuka này, hình như vừa rồi nhạc hơi bị chậm chừng 1 giây thì phải?!’, đại loại như vậy.

Tuy vậy, điều tuyệt vời là tuyển thủ Hanyu không bao giờ yêu cầu tôi phải chỉnh sửa lại nốt nhạc lệch một giây ấy. Bởi vì sự chênh lệch vi diệu đó chính là cảm giác phấn khích của những buồi trình diễn trực tiếp. Tôi nghĩ trong tất cả các tiết mục, chúng tôi là cặp đôi tập dượt lâu nhất. Bởi vì cậu ấy muốn nắm bắt âm nhạc của tôi, còn tôi thì muốn hiểu thấu đáo phong cách trượt băng của cậu ấy. Cả hai chúng tôi đã cố gắng tìm hiểu ‘con người’ của đối phương. Trong âm nhạc, tiết tấu càng thay đổi nhiều thì giai điệu càng trở nên đẹp hơn. Có nghĩa là tiết tấu có lúc nhanh lúc chậm, khi mạnh mẽ, khi du dương, tùy cảm xúc đưa vào trong đó mà sẽ có độ chênh lệch nhỏ về nhịp điệu. Càng nhiều cảm xúc thì sự biến đổi tinh tế về giai điệu càng nhiều. Tuy nhiên, những chênh lệch về nhịp điệu xuất hiện càng nhiều, chúng tôi lại càng khó khớp được với nhau. Trong quá trình tìm hiểu về ‘con người’ tuyển thủ Hanyu, tôi đã tìm ra những điểm mà bản thân có thể thả lỏng một chút và những điểm mà tôi tuyệt đối không được thay đổi so với bài nhạc gốc.

Tuyển thủ Hanyu cũng vậy. Thông thường thì ở các buổi ice show, trong khi các nghệ sĩ chúng tôi thử nhạc cụ và kiểm tra âm thanh, các tuyển thủ sẽ tận dụng thời gian đó để ăn uống, thư giãn, hoặc làm việc khác. Còn tuyển thủ Hanyu thì chắc chắn sẽ ở đâu đó trong sân băng, chăm chú lắng nghe toàn bộ quá trình tôi kiểm tra âm thanh và đôi khi sẽ nhảy cùng điệu nhạc. Tôi nghĩ cậu ấy đã tìm ra được vài manh mối trong những khoảng thời gian đó.

Còn có một câu chuyện thế này. Tuyển thủ Oda Nobunari rất thích bài hát ‘Baby, God bless you’, nhạc nền bộ phim ‘Kounodori’ và đã nhờ tôi chơi bản nhạc này trong buổi diễn tập. Khi ấy, tuyển thủ Hanyu đã ngẫu hứng phóng tác ra một vài động tác biên đạo và nhảy cùng bài nhạc. Đó là lúc buổi diễn chính thức sắp sửa bắt đầu. Hơn nữa, bản nhạc ấy khá dài, vậy mà cậu ấy vẫn tiếp tục nhảy cho đến cuối bài. Khi chơi xong bản nhạc, tôi đã nói: ‘Xin lỗi Oda! Tôi cần nói chuyện với Hanyu một chút!’ (Cười). Hanyu đáp lại tôi bằng nụ cười tỏa sáng và nói: ‘Xin lỗi vì bài nhảy tự biên của em!’. Cậu ấy còn nói thêm: ‘Cuối cùng em cũng hấp thu đươc tinh túy trong âm nhạc của anh Kiyozuka rồi!’ trước khi chạy biến đi mất, bỏ lại tôi chưng hửng: ‘Ơ cái cậu nhóc này…’.

Nghệ sĩ dương cầm Kiyozuka Shinya; David Wilson, nhà biên đạo của “Haru yo, Koi” và Yuzuru

Mặc dù chúng tôi chỉ dùng một bài nhạc ‘Haru yo, Koi’ ở tất cả các điểm dừng chân, mỗi màn trình diễn lại mang một ấn tượng khác biệt. Rất nhiều người hỏi tôi rằng: ‘Làm thế nào hai người có thể kết hợp nhuần nhuyễn được như vậy?’. Thực ra nếu ngay từ đầu cậu ấy yêu cầu tôi: ‘Anh phải chơi piano khớp với các cử động của em’ thì có lẽ tôi đã thẳng thừng từ chối. Nhưng chính vì cả hai chúng tôi đã cùng tập trung hết sức, phát huy tất cả những gì có thể và cố gắng hiểu nhau một cách chân thành, nên chúng tôi mới có thể tạo ra một màn trình diễn kì diệu như vậy. Tổ hợp xoay tại chỗ Camel Spin cuối cùng của cậu ấy có 3 đoạn biến đổi tư thế, và ứng với 3 lần thay đổi đó, tôi đã vuốt các chuỗi nốt 3 lần. Lúc đó, rất khó để chúng tôi có thể trao đổi ánh mắt cho nhau. Vậy nên tôi đã quan sát tốc độ và trường độ các vòng xoay của cậu ấy, trong khi cậu ấy lắng nghe tốc độ và cường độ vuốt các chuỗi nốt của tôi, chúng tôi đã cùng điều chỉnh và trở nên hòa hợp. Đó là lần đầu tiên âm nhạc của tôi có thể kết hợp hoàn hảo đến vậy với một người không phải trong giới âm nhạc. Trong khoảnh khắc đó, tôi đã trở thành một tuyển thủ, còn cậu ấy trở thành một nhạc sĩ.

Chỉ có một lần duy nhất chúng tôi bắt tay nhau sau khi kết thúc buổi biểu diễn. Tôi là người đề nghị bắt tay; nhưng chính vào khoảnh khắc ấy, tôi lại cảm thấy có điều gì đó không hài hòa. Tuyển thủ Hanyu ở trên sân băng, còn tôi ở trên sân khấu, hai người chúng tôi ở hai nơi tách biệt nhưng lại có thể thấu hiểu lẫn nhau. Dù vậy, thời điểm hai con người cùng nhau vượt qua bức tường ngăn cách hai thế giới được chạm vào nhau, họ lại có cảm giác ‘khác biệt’. Từ đó về sau, tôi không còn đề nghị bắt tay với cậu ấy nữa, và tuyển thủ Hanyu có vẻ như cũng hiểu.

‘Cánh cửa mà bình thường ta không bao giờ chạm tới đã được mở ra chỉ trong một khoảnh khắc duy nhất.’ Do đó, sự kết hợp của chúng tôi khi ấy mới đặc biệt và diệu kì đến vậy.”

CREDITS: Number Magazine no. 966, published in Dec 2018
Trans by Hera Phionix @YHVN
Edit by Bông_chan @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!