[DỊCH] Những câu hỏi các khách mời của Continues with Wings dành cho Hanyu Yuzuru

+ CÂU HỎI

Evgeni Plushenko: 23 là độ tuổi vẫn còn rất trẻ. Tôi nghĩ dù bước sang tuổi 27 thì cậu vẫn có thể tham dự kì Olympic tiếp theo. Tôi có đọc một bài báo nói cậu muốn thực hiện cú 4A. Mặc dù tôi nghĩ đó là việc rất khó khăn và đòi hỏi phải luyện tập chăm chỉ, nhưng nếu thành công thì cậu sẽ lần nữa thiết lập nên một kỉ lục thế giới mới. Đã từ rất lâu, tôi vẫn luôn mong cậu ấy sẽ vào vai chú thiên nga đen trong vở “Hồ thiên nga”. Bởi vì những cử động cánh tay và cổ tay của cậu ấy vô cùng đẹp và mềm mại. Mọi người không nghĩ đó sẽ là một bài diễn tuyệt vời sao?

Lời nhắn gửi Yuzuru: “Chúc cậu may mắn và nhiều sức khỏe! Cậu là số 1!”

Jeffrey Buttle: Dù tôi biết cậu ấy thích nhạc cổ điển, nhưng tôi nghĩ biểu diễn một bản nhạc mang hơi hướng một thế giới mới, một thứ gì đó trừu tượng, có lẽ cũng sẽ rất tuyệt vời. Việc giành chiến thắng ở 2 kì Olympic cũng giống như “Cậu ấy đã có được mọi thứ trong sự nghiệp của một vận động viên.” (cười) Do đó, cậu ấy đã đạt đến một vị thế để có thể làm mọi điều mình muốn. Không chọn nhạc theo định hướng của các giám khảo (để giành chiến thắng trong các cuộc thi) cũng không sao hoặc có lẽ tôi nên nói… đây là thời điểm chín muồi cho cậu ấy phiêu lưu. Nếu cậu ấy trượt theo những gì bản thân thích, có lẽ chúng ta sẽ thấy một mặt khác của cậu ấy, một thứ thậm chí còn giống với cậu ấy hơn, và tôi thực sự mong chờ điều đó.

Lời nhắn gửi Yuzuru: “Yuzu yêu quý, em là một người tuyệt vời, sở hữu cả vẻ đẹp ngoại hình lẫn tính cách! Cảm ơn em vì đã trở thành nguồn cảm hứng của rất nhiều người! xoxo”

Takahito Mura: Sắp tới, em sẽ có dự tính gì để tiếp tục phát triển bản thân trong trượt băng nghệ thuật? Tôi cũng mong đợi tương lai mình sẽ được chứng kiến cậu ấy tận dụng tối đa những gì bản thân hằng theo đuổi trong trượt băng như thế nào.

Lời nhắn gửi Yuzuru: “Anh cảm thấy rất biết ơn vì đã được cùng em thi đấu.”

Johnny Weir: Trước tiên, tôi mong cậu ấy được khỏe mạnh. Và tiếp nữa, tôi mong cậu ấy sẽ có đủ những điều cần thiết để duy trì vị trí đứng đầu trong môn thể thao này. Khi nói đến biểu cảm nghệ thuật, các cú nhảy và cả sức mạnh tinh thần thì Yuzuru sở hữu tất cả những điều kể trên. Và cậu có thể tự mình quyết định việc bản thân muốn kéo dài sự nghiệp thi đấu tới khi nào. Có một khó khăn là làm sao để tiếp tục duy trì tình yêu đối với trượt băng nghệ thuật sau khi đã giải nghệ. Tôi nghĩ chúng tôi đã tập luyện và thi đấu chăm chỉ tới mức bản thân không hề muốn mất đi thứ tình cảm này. Từ kinh nghiệm của chính mình, tôi cảm thấy bộ môn trượt băng nghệ thuật thực sự rất khắc nghiệt. Sau khi giải nghệ, tôi không tìm ra được điều gì có thể thúc đẩy bản thân duy trì ý định tiếp tục trượt băng. Tôi đã nghĩ có lẽ hôm nay mình nên tập luyện, nhưng cuối cùng tôi lại đi ăn tối và uống rượu. (cười) Vậy, điều gì sẽ khiến ngọn lửa đam mê ấy một lần nữa được nhóm lên? Đó là một vấn đề nan giải. Rất khó để thành toàn được cả giấc mơ trở thành vận động viên trượt băng nghê thuật từ thời thơ ấu và mơ ước về cuộc sống hạnh phúc với một sự nghiệp mới, như một người bình thường trong một cuộc sống thực. Muốn sống cuộc đời bình thường một cách khôn ngoan, người ta phải nhắm đến điều tốt nhất nhưng chúng lại rất khác với những gì trước đây bản thân từng nhắm tới. Tôi muốn Yuzuru được hạnh phúc, được tận hưởng, yêu thương và cảm thấy tự hào về cuộc đời mình. Tôi nghĩ có được cuộc sống như một người bình thường, bên cạnh gia đình, bạn bè, và thực sự cảm thấy hạnh phúc là điều quan trọng nhất. Và cuối cùng, tôi cũng muốn được xem cú 4A. (cười)

Lời nhắn gửi Yuzuru: “Yuzu à, em rất được yêu quý đấy.”

Alexander Smirnov: Cậu có tưởng tượng về hình ảnh bản thân thi đấu tại Olympic tiếp theo không?

Lời nhắn gửi Yuzuru: “Chúc cậu may mắn, khỏe mạnh, tốt bụng.”

Yuko Kawaguchi: Ở cuối các buổi ice show mà Yuzuru và chị góp mặt, thường có những cuộc thi nhảy mà chị luôn muốn được tham gia. Nhưng không vận động viên trượt đôi nào tham gia vào phần thi nhảy này cả. Nên lần tới, chị thực sự muốn nhảy cùng với em.

Lời nhắn gửi Yuzuru: “Hãy cùng nhảy quad nhé!”

Shae Lynn Bourne: Tôi chưa bao giờ hỏi điều này, nhưng đây lại là điều tôi luôn muốn hỏi cậu ấy. Tại sao lại chọn tôi làm nhà biên đạo của cậu? Ngay từ đầu tôi đã muốn hỏi điều đó rồi. (cười) Một ngày nào đó, tôi muốn biên đạo một buổi biểu diễn cho cậu ấy. Bởi vì một bài thi đấu có quá nhiều yếu tố kĩ thuật, sức bền, nhịp thở, giám khảo và các nhân tố khác mà chúng tôi phải chú ý đến, còn khi biểu diễn thì sẽ thoải mái hơn vì cậu ấy không phải chịu những hạn chế đó. Vì thế mà bao nhiêu ý tưởng thú vị cũng đều có thể thực hiện được. Nếu điều ấy có thể trở thành hiện thực thì quả là tuyệt vời.  

Lời nhắn gửi Yuzuru: “Yuzu thân mến, em là món quà mà tất cả chúng tôi được ban tặng. Yêu em nhiều!”

Minoru Sano: Vì là người hơi thiếu kiên nhẫn, nên thầy lập tức cảm thấy rất tò mò về những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Vậy hiện giờ, bước tiếp theo của em là gì?

Lời nhắn gửi Yuzuru: “Vậy hiện giờ, bước tiếp theo của em là gì?”

+ TRẢ LỜI

Yuzuru Hanyu: Dường như mọi người đều cầu nguyện cho sức khỏe của tôi. (cười) Chị Yuko Kawaguchi thật đáng kinh ngạc, chị ấy vẫn có thể thực hiện throw quad. Lần này tôi đã được chứng kiến chị ấy thực hiện chúng. Vì hiên giờ có rất nhiều bản nhạc mà tôi muốn trượt, tôi cũng rất mong đợi về bài diễn tiếp theo của mình. Cuối cùng, hơn cả việc trở thành một HLV, tôi muốn đạt tới vị trí mà tôi có thể truyền lại những kinh nghiệm và kiến thức của bản thân mình. Để có thể đi tới bất kì nơi nào trên thế giới chứ không chỉ giới hạn trong Nhật Bản, tôi sẽ phải trao dồi tiếng Anh nhiều hơn, và tôi cũng muốn học một chút tiếng Nga. Bởi vì tôi muốn nói chuyện với Plu-san. (cười) Còn rất nhiều điều khác nữa mà tôi muốn học hỏi.

(Khi nhìn những tin nhắn và chữ ký của các khách mời) Logo của “Continues~with Wings~” giống như tên tôi, có thể tập hợp những vận động viên trượt băng tuyệt vời ở đây như thế này, chỉ riêng điều đó cũng đủ khiến tôi hạnh phúc. Hơn nữa, tôi còn nhận được những lời nhắn họ gửi gắm bằng cách này. Từ những vận động viên trượt băng có mặt ở đây, và cả anh Javi và anh Stephane, tôi thực sự cảm nhận được là bản thân mình đã được mọi người yêu quý và nâng đỡ. Với tư cách một tuyển thủ trượt băng, tôi đã nhận được nhiều hạnh phúc hơn những gì mình xứng đáng có.

CREDITS: http://nanoka12.tumblr.com/post/179215741431/continues-with-wings-treasured-edition-book
Vtrans by Bông_chan @YHVN
Edit by Uyen Pham @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Hanyu Yuzuru nói về Hanyu Yuzuru

Khả năng biểu diễn làm rung động trái tim người xem, kĩ thuật tinh tế tuyệt vời, cùng với cách đối đáp thông minh và trí tuệ trong các buổi phỏng vấn, chắc rằng các bạn độc giả cũng rất tò mò xem điều gì đang diễn ra trong đầu của Hanyu Yuzuru phải không nào? Trong Yuzu Days lần này, chúng ta hãy cùng khám phá về những suy nghĩ của tuyển thủ Hanyu nhé. Hãy cùng chúng tôi đến với câu chuyện Hanyu Yuzuru nói về Hanyu Yuzuru.

PV: “Điểm đặc biệt của cậu thiếu niên Hanyu Yuzuru là gì?”

Hanyu: “Chị đang hỏi về thái độ của tôi hồi đó đối với trượt băng à? Ừm… Hồi tiểu học, tôi đã phát hiện ra mình có khả năng tự nhìn nhận và tưởng tượng hình ảnh của bản thân một cách rất khách quan. Biết nói sao nhỉ? Cảm giác như con mắt tôi thực ra đang gắn trên tường và tôi có thể tự quan sát chính mình từ góc độ trên cao ấy. Đó là điểm đặc biệt cũng là điều tôi đắc ý nhất về bản thân, tôi đã nhận ra điều này từ hồi đó. Ví dụ như khi thầy cô nói với tôi rằng: ‘Con phải sửa lại thế này mới được’, tôi sẽ không chỉ dùng cảm nhận mà dùng cả ‘góc nhìn trên cao’ đó để quan sát hình ảnh của chính mình.

Giờ thì điều đó giống như một ‘máy ghi hình tự động’ đang tồn tại trong não tôi vậy, tôi có thể quan sát bản thân từ rất nhiều góc độ. Tôi nghĩ rằng khả năng ‘tự quan sát chính mình từ góc độ khách quan’ đó chính là thế mạnh được mài giũa từ bé của tôi.”

PV: “Tuyển thủ Hanyu nghĩ ‘thế mạnh’ của cậu là gì?”

Hanyu: “Trong bài phỏng vấn lần trước tôi cũng có nói rồi, từ nhỏ tôi đã là một đứa trẻ luôn đưa ra các câu hỏi ‘vì sao’. Tôi sẽ không dừng lại nếu không tìm được đáp án khiến tôi cảm thấy thỏa mãn. Cá tính đó của tôi đến giờ vẫn không thay đổi.

Cho đến bây giờ, tôi nghĩ rằng quá trình tìm kiếm ‘đáp án hài lòng’ là một hành trình rất dài. Đó là cảm giác khi ta đọc và nghiên cứu từ sách vở rồi đem những tri thức thu nhận được áp dụng vào chính cơ thể mình ngoài thực tế, lặp đi lặp lại những thể nghiệm như thế, và từng chút một từng chút một khám phá ra những điều mới lạ. Nếu đã thử nghiệm một điều gì đó trong thực tế và thấy thỏa mãn, tôi sẽ muốn thêm vào đó nhiều nhân tố mới và thử nghiệm nhiều hơn nữa. Cả sức mạnh của khả năng tưởng tượng mà tôi chia sẻ lúc nãy nữa. Tôi nghĩ rằng sự kết hợp giữa lí luận và cảm quan thực tế chính là vũ khí của tôi, và là nhân tố quan trọng giúp tôi nâng cao kĩ thuật trượt băng của mình.”

PV: “Khoảnh khắc nào khiến cậu cảm thấy hạnh phúc chỉ thuộc về riêng mình?”

Hanyu: “Khi tôi luyện tập một mình, không suy nghĩ gì, chỉ thả mình vào cảm xúc nhất thời và trượt thật nhanh, đó là lúc tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Những lúc đó các ý tưởng mới về bài thi hay các sáng kiến mới rất hay trồi lên trong đầu tôi.

‘Biểu diễn’ nghĩa là ta cần phải thể hiện ra bên ngoài, phải truyền tải được ý tưởng của mình đến người khác, đó không phải thứ chỉ dành cho riêng một mình mình.  Vì thế ‘tư thế chỉ trượt vì riêng mình’ cơ bản mang nghĩa là tôi sẽ không thể hiện cho người khác xem điều đó.

Tôi thả mình và trượt với những cảm xúc như thế khi tôi gặp bế tắc chẳng hạn, hay nhiều nhất là khi tôi không thể bộc lộ chính xác những tình cảm của mình, trượt như thế có thể giúp tôi được giải phóng khỏi áp lực. Về điều này, tôi cảm thấy mình thực sự vẫn luôn được trượt băng cứu giúp.”

CREDITS: https://www.myrepi.com/home/entertaining/yuzu-days-100009
Viet trans by Hera Phionix @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Hanyu Yuzuru nói về lòng biết ơn đối với mẹ

Tuyển thủ Hanyu năm nay 24 tuổi, theo đuổi trượt băng đã được 20 năm. Trong suốt những năm tháng ấy, mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc của cậu. Hanyu đã chia sẻ với chúng tôi về những tâm tư tình cảm rất chân thành và ấm áp mà cậu dành cho mẹ cũng như cuộc sống thường ngày của hai mẹ con những khi rời xa trượt băng.

Mẹ thời tôi còn niên thiếu

Hồi tôi còn bé, cha mẹ tôi thường nói: “Con đừng nên chỉ chăm chú vào mỗi trượt băng mà lãng quên nhiều điều quan trọng khác”. Tôi cảm thấy mình đã lớn lên nhờ những lời dạy bảo đó. Ví dụ như những hiểu biết và tri thức thông thường mà một con người cần biết, hay việc phải trân trọng những tình cảm và suy nghĩ về người khác chẳng hạn. Dù gọi là “thường thức” nhưng tôi nghĩ rằng điều đó ở mỗi gia đình lại không hề giống nhau. Những điều tôi được dạy dỗ trong gia đình chính là một phần quan trọng làm nên tôi của hiện tại.

Tôi thì không nghĩ là mình nổi loạn khi ở tuổi dậy thì. Có điều, gần đây, khi xem lại những video cũ, tôi lại nhận ra rằng từ cuối năm lớp 9 đến tận lớp 11, thái độ của tôi với mẹ khá cộc cằn. Nhìn nhận một cách khách quan khiến tôi hiểu ra điều đó qua những video cũ (cười). Thế nhưng tôi nghĩ đó là điều mà hẳn là bất cứ ai trong chúng ta cũng đã từng trải qua trong cuộc đời mình, vậy nên tôi cảm thấy sự gần gũi giữa hai mẹ con xưa nay chưa bao giờ thay đổi.

Giờ thì tôi đã trở thành người lớn nhưng bất cứ khi nào tôi có gì muốn nói, tôi cũng sẽ thẳng thắn nói ra với mẹ. Về mặt này thì có vẻ tôi vẫn đang ở thời kì nổi loạn của tuổi dậy thì cũng không chừng (cười). Đó là điều không hề thay đổi cho đến tận bây giờ. Tôi là dạng nếu không cảm thấy thỏa mãn thì sẽ không thể ngồi yên được, nên tôi sẽ nói hết với mẹ cho đến khi vừa lòng thì thôi. Có những lúc tôi lảm nhảm về một vấn đề trong một khoảng thời gian rất dài, tôi nghĩ chắc mẹ cũng sẽ có lúc cảm thấy phiền chán. Thế nhưng vì chúng tôi là một gia đình nên mới có thể thẳng thắn nói hết những gì muốn nói, và đôi khi không cần nói ra thành lời cũng có thể hiểu được tâm tư tình cảm của nhau. Đó chính là điều tuyệt vời nhất khi được là mẹ con.

Mẹ luôn nhìn thấu tương lai và bảo vệ tôi

Mẹ là người luôn tôn trọng mọi ý kiến và suy nghĩ của tôi. Mẹ cũng là người có cái nhìn thấu đáo về tương lai, về con đường tôi sẽ đi và bảo vệ tôi. Ví dụ như mẹ luôn giúp tôi giữ được cảm xúc “bắt đầu trượt băng vì yêu thích” và không để cảm xúc đó biến mất.

Tôi luôn sống trong tình yêu của mẹ và cảm nhận rõ rệt rằng mẹ sẵn sàng hi sinh bản thân để bảo vệ đứa con trai của mình.

Tôi đã nói “Cảm ơn mẹ!” và đeo tấm HCV lên cổ mẹ

Người đầu tiên mà tôi đeo tấm HCV Olympic PyeongChang lên cổ chính là mẹ. Không biết từ khi nào, việc đeo tấm HCV cho mẹ đầu tiên đã trở thành một nghi thức và kéo dài cho đến tận giờ. Tôi nhớ hồi Olympic Sochi cũng như vậy.

Khi đeo HCV cho mẹ, tôi sẽ nói lời cảm ơn mẹ, đồng thời cũng truyền đến mẹ niềm vui và lời chúc mừng. Có vẻ không đúng lắm khi chính tôi nói ra lời chúc mừng, nhưng vì tôi luôn cảm thấy mẹ đang sát cánh chiến đấu bên cạnh mình, nên tôi cũng muốn nói với mẹ lời chúc mừng.

Nếu phải tóm gọn tình cảm dành cho mẹ trong một từ thì tôi sẽ chọn “biết ơn”. Tôi luôn cảm nhận được tình cảm mẹ dành cho tôi, cũng như hình bóng của mẹ, cứ như vậy lòng biết ơn tự nhiên sinh ra và không ngừng lớn lên trong tôi.

CREDITS: https://www.myrepi.com/home/entertaining/yuzu-days-100011?fbclid=IwAR0MYYoebD0A22TN78SPuozB2r_sZ5viDYz7-O_ACye3NFVgqne6TUbkeSI
Trans by Hera Phionix @YHVN
Edit by Bông_chan @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Phỏng vấn Hanyu Yuzuru: “Luôn luôn khiêu chiến”

PV: “Olympic có ý nghĩa như thế nào với cậu?”

Yuzuru: “Đối với tôi, Sochi mang lại cảm giác như một bước ngoặt, còn PyeongChang là đích đến cuối cùng. Vậy nên tôi đã đến PyeongChang với quyết tâm chắc chắn phải giành được chiến thắng thứ 2 liên tiếp.”

PV: “Trước đó cậu có nói từng giải đấu là kết quả đúc kết của một quá trình?”

Yuzuru: “Tôi làm vậy là để kiểm soát trạng thái tâm lý của mình. Nếu ta quá xem trọng và cho rằng một giải đấu là đặc biệt, ta sẽ trở nên quá mức căng thẳng. Tôi đã từng đọc phỏng vấn của những vận động viên tham gia Olympic trước đây, cả những người thành công và không thành công, và tôi đã từng rất sợ “con quỷ Olympic”. Đó là lý do tại sao ở Sochi, tôi liên tục nói với bản thân rằng đây chỉ là một giải đấu bình thường như bao giải đấu khác.

PyeongChang là Olympic mà từ khi còn nhỏ tôi đã quyết tâm phải giành chiến thắng. Tôi cũng đã nhận ra, cả khi cố tự nhủ rằng đây không phải là giải đấu gì đặc biệt, nhưng một khi đặt chân tới đó, ta vẫn không tự chủ được mà cảm thấy rằng: ‘Đây chính là Olympic’. Chính vì vậy tôi đã đến PyeongChang với tâm thế ‘Mình sẽ chiến thắng giải đấu đặc biệt này.’”

PV: “Sau khi bảo vệ được danh hiệu của mình, suy nghĩ về việc thi đấu của cậu có gì thay đổi không?”

Yuzuru: “Ở PyeongChang, tôi cảm giác đã làm hết sức mình. Nhưng sau mùa giải này, nhiệt huyết trong tôi lại bùng cháy hơn bao giờ hết. Tôi muốn thử thách những điều mới, cảm nhận giới hạn cao hơn nữa của bản thân, và kì vọng sẽ bước tới một thế giới mới.”

PV: “Thế nên, nhìn lại mùa giải vừa rồi…”

Yuzuru: “Đúng là tôi từng rất muốn nhảy thành công cú nhảy 4 vòng rưỡi. Nhưng giờ đây khi nhìn lại, tôi cảm thấy điều đó không phải vì chính bản thân mình. Việc cú nhày này là mơ ước của tôi khi còn bé hay việc không muốn những người ủng hộ tôi thất vọng… Tôi đã suy nghĩ về rất nhiều điều trong lúc chiến đấu. Tôi đã bị chấn thương và từng có thể chọn lựa nghỉ ngơi tính dưỡng để quay lại một năm sau đó. Tuy nhiên, cảm giác ‘phải đáp ứng được kì vọng của mọi người’ đã quá mạnh mẽ trong tôi.”

PV: “Việc thua Nathan Chen ở giải Vô địch Thế giới hồi tháng Ba có vẻ như đã thay đổi một vài điều trong cậu?”

Yuzuru: “Khi tôi thử nhảy cú 4 vòng rưỡi, tâm trạng của tôi lúc ấy giống như hồi mới bắt đầu trượt băng vậy. Nhảy được thành công cú nhảy mới luôn khiến tôi thấy hạnh phúc. Chính cảm giác vui sướng này là lí do khiến tôi muốn trượt băng. Khiến cho mọi người vui vẻ, chiến thắng ai đó và có thể thi đấu cũng là những việc làm tôi thấy hạnh phúc. Tôi đã một lần nữa tìm lại được những điều đó. Cho đến tận PyeongChang, tôi bắt buộc phải suy nghĩ về cấu trúc bài thi giúp tôi giành được chiến thắng với tình trạng cổ chân lúc đó. Tôi không thể thất bại. Dù không mài giũa được điều gì mới, nhưng chỉ cần chiến thắng là đủ. Tôi đã từng cảm thấy như vậy. Nhưng giờ đây khát vọng học cái mới trong tôi lại trở nên vô cùng mạnh mẽ.

PV: “Vậy là cậu đang rất quyết tâm chiến thắng?”

Yuzuru: “Do đã mắc lỗi ở bài thi ngắn, tôi không thể có thêm bất cứ sai lầm nào ở bài thi tự do. Những tình huống ngặt nghèo như thế khiến tôi trở nên mạnh mẽ hơn. Ngược lại, cũng có lúc tôi hoàn thành tốt bài thi ngắn của mình nên thấy an toàn và lại mắc lỗi trong bài thi tự dọ. Vậy phải làm gì để thi tốt trong mọi hoàn cảnh? Tôi kết luận rằng chỉ cần giữ được quyết tâm phải giành chiến thắng mạnh mẽ như những khi bị dồn vào chân tường, tôi sẽ có thể thi tốt. Ở cả PyeongChang lẫn giải VĐTG, tôi luôn tự nhủ rằng chiến thắng là điều tất nhiên và giữ tâm thế đó khi trả lời phỏng vấn. Tuy nhiên, ‘tự chiến thắng chính mình’ hay ‘chiến thắng người khác’, ý nghĩ thay đổi theo từng giải đấu như vậy cho thấy tôi vẫn còn nhiều điểm yếu. Ở giải VĐTG lần này, cảm giác muốn thắng Nathan Chen quá mạnh mẽ khiến tôi trở nên nông nóng và mắc lỗi. Còn ở PyeongChang, tôi có đủ tự tin rằng tôi sẽ thắng nếu vượt qua được chính mình. Thực sự là mỗi lần một khác. Đôi khi, chính vì có quá nhiều kinh nghiệm, tôi lại suy nghĩ quá nhiều về những gì có thể làm và kết quả có thể đạt được. Điều này ngược lại khiến tôi phân tán và không thể tập trung. Tôi muốn sử dụng những kinh nghiệm của bản thân mình một cách thông minh để trở nên mạnh mẽ hơn. Tôi muốn trượt băng cho những giây phút hiện tại. Đó là mong muốn hiện giờ của tôi.”

PV: Cậu nghĩ sự nghiệp thi đấu của mình sẽ kết thúc như thế nào và bao giờ? Cậu có suy nghĩ về vấn đề này không?

Yuzuru: “Không. Giờ đây tôi đã tìm lại được niềm vui của việc thử thách bản thân, nên ‘đi càng xa càng tốt’ là mong muốn mạnh mẽ nhất của tôi hiện nay.”

CREDITS: https://twitter.com/Iron_Klaus/status/1122889206727155713
Viet trans by Vân Vũ @YHVN
Edit by Hera Phionix @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!