[DỊCH] Phỏng vấn độc quyền với Hanyu Yuzuru trên Going! Sports & News: “Tôi muốn luyện tập chăm chỉ để có thể phá vỡ mọi giới hạn.”

PV: “Cậu thường chú ý tới điều gì để truyền tải được vẻ đẹp trong những màn trình diễn của mình?”

Yuzuru: “Tôi hay lưu ý đến việc trau chuốt bài diễn của mình. Tôi để ý kỹ đến từng chi tiết như đầu ngón tay, góc nghiêng khuôn mặt, hoặc những thứ cơ bản như tư thế. Sẽ là không đủ nếu ta chỉ trau chuốt mỗi một động tác. Giữa các động tác cần có sự cân bằng. Tôi luôn chú ý đến việc giữ cân bằng tổng thể, đồng thời, vẫn đảm bảo từng động tác phải được mài dũa đến mức hoàn hảo. Đây là điều mà tôi vô cùng để tâm.”

Khi được yêu cầu thực hiện vài tư thế đặc trưng trong các bài diễn của mình, Yuzuru đã làm động tác che nửa gương mặt trong “Masquerade” và tư thế mở đầu của “Otonal” (tư thế trên poster của Sekkisei).

PV: “Chỉ với một tư thế thôi mà tôi đã nhận thấy bầu không khí có sự thay đổi rồi…”

Yuzuru: “Tôi nghĩ rằng các tư thế, hay đúng hơn là biên đạo của một bài diễn được tạo ra nhằm truyền tải thế giới quan của tôi. Vậy nên, vào khoảnh khắc tôi tạo dáng, bầu không khí bắt buộc phải thay đổi.”

Khi được hỏi về Nathan Chen

Yuzuru: “Tôi đã bị Nathan đánh bại. Kí ức này đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều động lực. Nhưng tôi cho rằng điều mình cần làm là thực hiện những động tác khó hơn, có được những cú nhảy đẹp hơn người khác và tiếp tục mang tới những màn trình diễn đẹp mắt. Tôi chỉ có một cảm giác duy nhất đó là tôi muốn hoàn thiện bản thân mình hơn nữa… đúng vậy, chính là như thế.”

PV: “Cậu cũng biết là chúng tôi đang rất quan tâm đến cú 4A. Xin cậu chia sẻ một chút về cú nhảy này.”

Yuzuru: “Vừa rồi vì tham gia các ice show nên tôi không có nhiều thời gian luyện tập lắm. Tôi nghĩ từ giờ tôi sẽ bắt đầu tập luyện trở lại. Trước khi tham gia ice show, tôi có tập cú nhảy này một chút, nhưng vẫn còn nhiều phương diện cần phải cải thiện thêm. Tôi cảm giác mình thậm chí còn chưa đạt được 20%, nên từ giờ trở đi, tôi muốn bản thân tiếp tục chăm chỉ luyện tập. Tôi có trách nhiệm với lời nói của mình và luôn giữ đúng lời. Tôi muốn thực hiện được những gì mình đã nói.”

PV: “Để chuẩn bị cho mùa giải tới, ưu tiên hiện giờ của cậu là gì?”

Yuzuru: “Vào thời gian nghỉ giữa các mùa giải, chúng tôi vẫn có những bài luyện tập cần thực hiện. Đây là khoảng thời gian chúng tôi tập rèn luyện cơ bắp và khả năng giữ thăng bằng. Tuy khoảng thời gian này sắp kết thúc rồi nhưng tôi vẫn muốn tích lũy được những điều cốt lõi cho bản thân và kiểm soát tình trạng của mình để chuẩn bị cho các giải đấu, cũng như trân trọng công sức bỏ ra hằng ngày. Kì thủ cờ shogi Habu (Yoshiharu) từng nói, ‘Có thể kiên trì làm một việc gì đó cũng là một loại tài năng.’ Có thể đó chỉ là một công việc nhỏ, nhưng lại rất khó khăn để kiên trì làm đi làm lại công việc ấy mỗi ngày. Tôi muốn tiếp tục làm những việc mình cần phải làm, bền bỉ luyện tập và luôn nỗ lực hết mình.”

PV: Tôi có thể hiểu điều này thành “cậu đang chiến đấu với chính mình” không?

Yuzuru: “Thực ra tôi cảm thấy mình đang chiến đấu với hình mẫu lý tưởng của chính tôi thì đúng hơn. Ít nhất thì ở thời điểm hiện tại, tôi không chiến đấu với chính mình. Tôi muốn theo đuổi hình mẫu lý tưởng của bản thân. Hình mẫu này có thể vượt quá khả năng hiện tại của tôi, nhưng tôi muốn nỗ lực để có thể vượt qua giới hạn và cuối cùng là đạt đến trạng thái lý tưởng của mình.”

CREDITS: https://twitter.com/ShukoD/status/1142711087265013760
Viet trans by Vân Vũ @YHVN
Edit by Uyen Pham @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH – BÀI CŨ] Hanyu Yuzuru ngoài đời thực qua lời kể của Sunao Noto, một nhiếp ảnh gia đồng hương

Một nhiếp ảnh gia làm việc tại Sendai, Miyagi – thành phố nơi Hanyu Yuzuru sinh ra và lớn lên, đã chụp ảnh cho cậu từ năm 2007. Ánh mắt ấm áp của anh vẫn luôn dõi theo bước trưởng thành không ngừng của chàng trai 19 tuổi ấy.

“Shizuka Arakawa, nhà Vô địch Olympic Torino và cũng là một người lớn lên tại thành phố này, đã tổ chức một ice show tại Sendai vào tháng 9 năm 2006. Đó cũng là thời điểm tôi chính thức trở thành một nhiếp ảnh gia trượt băng nghệ thuật.

Lần đầu tiên tôi gặp tuyển thủ Hanyu Yuzuru là vào năm 2007 tại giải Vô địch Quốc gia hạng thiếu niên được tổ chức ở Sendai. Giống như ấn tượng của tôi về cậu trong những bản tin trên TV địa phương, dù chỉ mới 12 tuổi và vẫn còn nhiều nét trẻ con, nhưng màn trình diễn mạnh mẽ của cậu ấy đã khiến tôi nghĩ rằng một tuyển thủ mới đầy tiềm năng đã xuất hiện.

Sau lễ trao giải, tôi nhìn thấy và nhận ra người đàn ông đứng cạnh tuyển thủ Hanyu Yuzuru. Đó là thầy Hanyu, người thầy đã từng dạy tôi hồi trung học cơ sở. Khi tôi biết được cha của ngôi sao mới nổi 12 tuổi ấy chính là thầy giáo cũ của mình, tôi đã rất ngạc nhiên và cảm giác như đó là ‘định mệnh’.

Lần đầu tiên tôi chụp ảnh chân dung cho cậu ấy là ở một buổi chụp hình khi cậu mới học năm 2 trung học cơ sở. Khi nhấn nút chụp, tôi đã nghĩ với sự ngưỡng mộ rằng: ‘Cậu ấy hành xử rất tốt so với tuổi của mình.’ Từ hồi đó, cậu đã rất lễ phép rồi. Ở những sự kiện như họp báo, cậu luôn diễn đạt ý của mình một cách trôi chảy, mạch lạc. Lúc đó, tôi thực sự đã nghĩ cách ứng xử của cậu ấy thật ấn tượng; và đến giờ tôi vẫn nghĩ như vậy. Hơn nữa, Yuzuru ở thời điểm đó và hiện tại vẫn luôn bày tỏ lòng biết ơn của mình, đối xử ân cần và quan tâm với tất cả mọi người. (Dù chúng tôi mới chỉ gặp nhau đúng một lần ở Sendai, nhưng kể từ lần gặp ấy, cậu vẫn luôn quan tâm tới đứa con trai mới lên 2 của tôi, và tôi rất cảm kích điều này.)

Dù khá chững chạc so với tuổi thật nhưng trong tính cách của cậu vẫn tồn tại những mặt khác. Tôi nghĩ sự khác biệt giữa những lúc cậu “bật” và “tắt” trạng thái của mình cũng là một nét cuốn hút của cậu ấy. Vài năm trước, khi cậu ấy nói ‘Anh không thể chụp ảnh bây giờ đâu ạ’, tôi đã nói đùa rằng ‘Anh sẽ mách thầy (cha của Yuzuru) đó!’ và cậu ấy để tôi chụp một kiểu.

Vào ngày 11 tháng 3 năm 2011, Đại thảm họa Động đất Miền đông Nhật Bản ập tới. Sân băng mà Yuzuru luyện tập bị phá hủy nặng nề và phải đóng cửa. Tuy nhiên, với suy nghĩ ‘vì những vùng bị ảnh hưởng, với tư cách là đại diện cho những người bị nạn’, cậu đã biểu diễn ở rất nhiều ice show trên toàn quốc và tiếp tục trượt băng. Tôi cũng có mặt ở Sendai tại thời điểm xảy ra thảm họa, và khi tôi xem màn trình diễn của cậu ấy, tôi đã cảm thấy biết ơn vì mình vẫn còn sống và tự nhủ rằng tôi phải hướng tới tương lai và làm việc thật chăm chỉ.

Trong khoảng thời gian đó, tôi nhận được thông tin về một buổi diễn ice show từ thiện ở Kobe. Chương trình đã mời những tuyển thủ như Shizuka Arakawa, Daisuke Takahashi, và cả Yuzuru nữa. Không hiểu sao tôi rất muốn chụp ảnh sự kiện này và tôi đã đi đến đó. Tôi lái xe theo đường cao tốc mới được mở trở lại để tới sân bay Haneda, rồi sau đó bay tới Kobe. Tại buổi diễn này, tôi lại một lần nữa được trải nghiệm sự kì diệu và hấp dẫn của trượt băng nghệ thuật. Đồng thời, tôi nhận ra rằng tôi muốn tiếp tục chụp ảnh cho Yuzuru.

Cũng vào mùa hè năm đó, tôi thực hiện một buổi chụp hình cho cậu ấy ở Sendai. Biểu cảm của cậu dường như có hơi nghiêm túc và thận trọng hơn trước đây.

Trong điều kiện luyện tập không thỏa đáng, cậu đã giành được tấm huy chương đồng tại giải Vô địch Thế giới ở Nice, Pháp vào tháng 3 năm 2012. Tôi thực sự nghĩ cậu ấy đã thi đấu rất xuất sắc, và cảm thấy an tâm khi nhìn thấy cậu đã trở nên mạnh mẽ tới nhường nào. Tôi ở đó với tư cách là một nhiếp ảnh gia, nhưng tôi cảm thấy thật khó chụp ảnh vì những giọt nước mắt cứ lăn vào kính ngắm…

Sau đó, cậu ấy chuyển sang Toronto, Canada luyện tập. Khi tôi gặp lại cậu ở chuỗi giải Grand Prix và giải Vô địch Thế giới, biểu cảm và phong thái của cậu ấy đã ra dáng một chàng trai trưởng thành.

Là một nhiếp ảnh gia, tôi cho rằng rất dễ để chụp được những bức ảnh đẹp của tuyển thủ trượt băng Hanyu Yuzuru. Ánh mắt của cậu thường hướng lên trên trong lúc trình diễn nên rất dễ để bắt được những biểu cảm khuôn mặt khi cậu đang thực hiện các động tác, cũng như tạo ra những bức ảnh táo bạo từ những động tác tràn đầy năng lượng của cậu. Đồng thời, cũng sẽ có những khoảnh khắc xuất thần thoáng qua khi cậu mỉm cười dịu dàng. Để không bỏ lỡ những điều ấy, tôi đã làm việc rất chú tâm và thận trọng.

Có một lần khi tôi đang chụp ảnh ở hậu trường của một ice show, Yuzuru đã nói với tôi rằng ‘Em cũng muốn chụp ảnh.’ Tôi đã đưa cậu chiếc máy ảnh của mình và cậu bắt đầu chụp Tatsuki Machida và Kanako Murakami, những người cũng đang ở đó cùng chúng tôi, một cách vui vẻ. Những bức ảnh cậu chụp đều rất đẹp.

Hồi ở Sochi, cậu đều vẫy tay chào mỗi khi nhìn thấy tôi. Tôi nghĩ ‘Thật ấn tượng khi cậu ấy có thể bình tĩnh như vậy ở kì Olympic đầu tiên của mình.’ Trong bài thi tự do, dù không tiếp đất thành công cú 4S mở đầu, nhưng lòng dũng cảm chiến đấu và không để mất tinh thần trong nửa sau bài thi của cậu đã khiến tôi kinh ngạc. Giờ đây, khi nhìn thấy cậu giành được tấm huy chương vàng, dù bản thân tôi đã biết sẽ có ngày cậu ấy thi đấu ở đấu trường cao quý nhất hành tinh, nhưng quả thật cậu chạm tới điều này nhanh hơn cả sự kì vọng của tôi. Tôi mừng cho cậu và cũng cảm thấy tự hào về cậu. Tôi thật lòng chúc mừng cậu ấy.

Sau lễ trao giải, cầm tấm huy chương đang đeo quanh cổ trong tay, cậu nói ‘Em sẽ trở về Sendai cùng với tấm huy chương này’ và bắt tay tôi thật chặt. Tôi rất mong chờ được tái ngộ cậu ấy ở Sendai. Tôi muốn tiếp tục chụp ảnh cho cậu, với tư cách là người đồng hương trân trọng ‘định mệnh’ kỳ lạ về việc cha cậu cũng chính là thầy giáo của tôi.”

CREDITS: https://nanoka12.tumblr.com/post/80546597166/the-real-yuzuru-hanyu-in-the-words-of-a
Viet trans by Vân Vũ @YHVN
Edit by Uyen Pham @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Phỏng vấn Hanyu Yuzuru và Jeffrey Buttle về biên đạo (phần 1)

PV: “Bài thi ‘Otonal’ của cậu ở mùa giải trước là bài thi mà Johnny Weir, người cậu ngưỡng mộ từ nhỏ, đã sử dụng. Tôi nghĩ giữa cậu và bài thi này có một mối liên kết chặt chẽ. Xin hãy chia sẻ với chúng tôi những suy nghĩ của cậu khi cậu yêu cầu Jeffrey Buttle biên đạo.”

Yuzuru: “Anh Jeff hồi đó có thi đấu trực tiếp với anh Johnny nên tôi cũng đã tự hỏi nếu tôi nhờ anh ấy biên đạo bài này thì liệu có ổn không. Khi tôi nhờ Jeff, tôi đã nói với anh ấy rằng tôi yêu những bài thi anh đã biên đạo cho tôi và tôi cũng rất thích những góc nhìn mà anh đã sử dụng để tạo ra một thế giới riêng trong những bài thi đó. Tôi có linh cảm mạnh mẽ rằng chắc chắn sẽ cần kết hợp một số động tác từ bài thi của Johnny, nhưng ngoài ra, tôi muốn góc nhìn của Jeff và của riêng tôi cũng sẽ được thêm vào bài thi này.”

PV: “Sau khi luật mới được áp dụng, cậu đã quyết định đưa tất cả các cú nhảy lên nửa đầu của bài thi phải không?”

Yuzuru: “Trong thời kì 6.0, ý tưởng thực hiện tất cả các cú nhảy ở nửa sau bài thi không thực sự tồn tại. Khi tôi bắt đầu suy nghĩ về bài thi này, tôi quan tâm đến việc bài thi có phù hợp với bản nhạc không hơn là việc các cú nhảy sẽ diễn ra khi nào. Vì vậy, tôi đã thực hiện ba cú nhảy, hai cú xoay liên tiếp, rồi đến chuỗi bước chuyển hướng, và cuối cùng là một động tác xoay khác.”

PV: “Khi Hanyu yêu cầu anh biên đạo, anh đã có suy nghĩ gì?”

Jeffrey: “Khi tôi nghe bản nhạc, cách Johnny đã trượt bài thi này tất nhiên sẽ hiện ra trong tâm trí tôi. Mới đầu, việc không nghĩ tới cách Johnny đã trượt là điều bất khả thi. Đó là mối quan hệ giữa tôi và bản nhạc này. Tôi đã nghĩ có lẽ giờ là thời điểm thích hợp để bắt đầu một mối quan hệ mới với nó. Đây là một bản nhạc hay, và tôi nghĩ Yuzuru sẽ có thể trượt rất tốt trên nền nhạc bài này.”

PV: “Anh đã làm thế nào để giúp Hanyu thể hiện những điểm mạnh của mình trong bài thi này?”

Jeffrey: “Tôi muốn bài thi này thể hiện được mọi thứ trong cả sự nghiệp của Yuzuru cho tới tận bây giờ. Chúng tôi đã hợp tác với nhau suốt một thời gian dài, vì thế lần này cảm giác giống như hai người bạn đang cùng tạo ra một bài thi vậy. Mối quan hệ của chúng tôi rất tuyệt vời, nên tôi đã nghĩ chúng tôi sẽ có thể cùng nhau tạo ra một điều gì đó xuất sắc.”

Yuzuru: “Thay vì yêu cầu Jeff biên đạo cả bài thi, chúng tôi đã cùng nhau tạo ra bài thi này. Chẳng hạn như, chúng tôi đã thảo luận rất nhiều về tư thế mở đầu của bài thi. Chúng tôi đã suy nghĩ về việc làm thế nào để có thể khơi gợi cảm giác hoài niệm nhiều hơn. Làm cách nào để lột tả được cảm giác tôi nhìn lại cả chuỗi sự nghiệp của mình? Jeff thường hỏi tôi cảm thấy thế nào và chia sẻ với tôi về cảm nhận của anh. Tất cả những điều này đều được kết hợp vào bài thi. Đó là lý do vì sao bài thi này lại mang tới một cảm giác đặc biệt…”

PV: “Có phải việc này giống như tổng hợp lại cả sự nghiệp của Hanyu Yuzuru?”

Yuzuru: “Thay vì tổng hợp sự nghiệp của tôi, nó thể hiện mối quan hệ bền chặt và sự gắn kết giữa tôi và Jeff nhiều hơn. Thêm vào đó là tất cả những gì Jeff đã từng trải nghiệm trong cuộc đời anh và tất cả những gì tôi đã trải qua trong cuộc đời tôi. Tất cả những điều ấy đều được cô đọng trong bài thi ngắn này.”

Jeffrey: “Tôi đồng ý. Tất nhiên, cả hai chúng tôi đều muốn biến bài thi này trở nên thật đặc biệt, nhưng chúng tôi đã trao đổi với nhau rất nhiều và thảo luận về nhiều thứ bao gồm cả cách chuyển động cơ thể. Nếu Yuzuru muốn thực hiện một điều gì đó và hỏi xem tôi nghĩ sao, tôi sẽ thêm gì đó vào trong các động tác của cậu ấy và hỏi ý kiến cậu. Chúng tôi đã cùng tạo ra một bài thi như vậy.”

Yuzuru: “Tôi nghĩ đây là lý do giúp tôi học được cách trượt bài thi này nhanh hơn những bài thi khác mà anh ấy đã biên đạo. Đặc biệt là trong chuỗi bước chuyển hướng, chúng tôi đã làm được những gì anh ấy muốn tôi thực hiện sau khi xem tôi làm một số động tác. Kết quả thực sự tuyệt vời. Đó là lý do các động tác tôi thể hiện bằng hình thể thật sự hợp với tôi. Tôi đã có thể nắm bắt được và học chuỗi bước chuyển hướng rất nhanh.”

PV: “Có được một mối quan hệ sâu sắc như thế này sẽ giúp hai bạn tiếp tục cùng nhau chiến đấu, đúng vậy không?”

Jeffrey: “Thực sự cần thời gian để xây dựng được một mối quan hệ như vậy. Ví dụ, nếu như anh nhìn vào mối quan hệ giữa tôi và David Wilson, việc hợp tác cùng nhau nhiều năm đã giúp chúng tôi dễ dàng làm tốt vai trò của mình hơn. Tôi không phản đối việc thử hợp tác với các nhà biên đạo khác nhau, bởi vì nhờ đó ta có thể khám phá ra một khía cạnh mới của bản thân. Nhưng tôi nghĩ việc có một mối quan hệ dài lâu cũng có thể tạo ra những bài thi đặc biệt.”

Yuzuru: “Khi tôi trượt ‘Ballade No.1’ trong suốt 3 mùa giải, tôi thực sự đã suy nghĩ về việc làm thế nào để có thể khiến bài thi này trở nên tốt hơn. Tôi tập trung chủ yếu vào một số động tác đặc biệt của Jeff. Tôi không muốn bắt chước y nguyên, nhưng tôi đã nghiên cứu những động tác này rất kĩ để có thể thực hiện càng giống động tác mẫu càng tốt. Tôi sẽ đứng trước gương và hình dung xem mình nên dùng tay như thế nào để trông đẹp được như động tác của Jeff… hay cằm của tôi cần đặt ở góc nào. Tôi đã suy nghĩ về vóc người của Jeff (so với tôi) và cách anh sử dụng cơ thể và góc độ cằm. Thẳng thắn mà nói thì chúng tôi có vóc người khác nhau, nên tôi phải nghĩ về việc làm thế nào để thể hiện được vẻ đẹp của Jeff bằng cơ thể của mình. Tôi cũng phải nghĩ đến việc khoe cơ thể của mình như thế nào để nhấn mạnh được vào vẻ đẹp của riêng tôi.

Tôi nghĩ có thể lúc tôi làm điều này, tôi đã nghĩ về cách Jeff đã trượt ra sao để bản thân anh cảm thấy tốt nhất. Tôi nghĩ về tư thế trượt băng khiến anh trông đẹp nhất. Tôi nghiên cứu những điều này thật kĩ càng. Đó là lý do vì sao khi chúng tôi cùng biên đạo ‘Otonal’, tôi sẽ nói những câu như: ‘Em nghĩ động tác này anh làm rất đẹp nên em cũng muốn thử’. Jeff sẽ nhớ rõ những động tác tôi làm và cho tôi lời khuyên về cách làm thế nào để trông tôi có thể đẹp nhất khi tôi thực hiện chúng. Tôi có cảm giác giữa chúng tôi có chung một mối liên kết và cả sự tương đồng.”

Jeffrey: “Cậu ấy nói đúng đấy. (cười) Tôi đã biên đạo rất nhiều thể loại nhạc khác nhau cho cậu ấy, và cậu luôn thể hiện những năng khiếu khác nhau cho từng thể loại. Chẳng hạn như trong ‘Ballade No.1’, việc giữ cho mọi thứ giản đơn và thuần khiết là rất quan trọng. Trượt một bài biên đạo đơn giản thực sự rất khó. Từng chi tiết nhỏ đều vô cùng quan trọng. Yuzuru đã bỏ ra nhiều tâm sức chú ý tới từng chi tiết và tận hưởng việc biểu diễn bài thi này.

Yuzuru luôn nỗ lực cho khán giả thấy một khía cạnh khác về khả năng trượt băng của cậu. Ví dụ như, từ góc độ ba lê, người vũ công đơn thuần chỉ là người thể hiện ra những gì nhà biên đạo muốn, nhưng trong trượt băng nghệ thuật, mỗi một tuyển thủ đều có cá tính và dấu ấn riêng, và việc các tuyển thủ lột tả được cảm xúc và tâm hồn của mình là rất quan trọng. Đó là lý do vì sao khi tôi biên đạo, tôi không cố gắng quản lý tuyển thủ một cách chi li. Tôi muốn tuyển thủ có thể bộc lộ được bản thân họ. Tất nhiên, tùy thuộc vào những gì tôi đã làm, thỉnh thoảng tôi cũng bị chỉ trích. Mỗi người đều có những ý kiến khác nhau. Nhưng trước hết, quan trọng là tuyển thủ phải thể hiện được mình.”

Yuzuru: “Tôi gần như không học chuyên sâu một lớp ba lê nào. Tôi nghĩ mình chỉ học ba lê khoảng tầm 3 tháng. Tôi cũng chưa từng chính thức học nhảy. Tôi rất hứng thú với nhảy, ba lê và nhạc kịch, nhưng tôi không cảm thấy đủ thuyết phục để tự đi xem những màn trình diễn này. Nếu muốn nghiên cứu sâu về những lĩnh vực ấy, tôi thấy mình nên đi xem, nhưng tôi phải giải thích sao nhỉ? Tôi có cảm giác rằng ‘những thứ này đều không phải là trượt băng nghệ thuật.’

Ví dụ như, khi tôi nhìn Jeff trượt, những động tác trong bài biên đạo của anh bao gồm những động tác ba lê kinh điển, hoặc những động tác nhảy đương đại. Anh ấy có thể làm những động tác rất dứt khoát, nhưng đồng thời lại có thể trượt ‘Ballade No. 1’ tuyệt đẹp. Nhưng ý tôi là đây là trượt băng nghệ thuật. Tất nhiên ta cần những động tác ba lê và việc truyền tải được cảm xúc của mình qua bài biên đạo là quan trọng, nhưng điều tôi học được ở Jeff là làm sao để lột tả được cảm xúc qua trượt băng nghệ thuật còn quan trọng hơn.”

PV: “Nếu như tôi hiểu đúng, mối quan hệ giữa một tuyển thủ trượt băng nghệ thuật và một nhà biên đạo không chỉ đơn giản là làm theo những gì mà nhà biên đạo bảo tuyển thủ ấy làm, mà còn phải xem người tuyển thủ ấy có thể biến bài biên đạo thành bài thi riêng của mình tới mức nào.”

Yuzuru: “Ban đầu, ví dụ, ‘Parisienne Walkways’ là bài đầu tiên tôi hợp tác với Jeff, nên tôi đã cố gắng làm chính xác những gì anh ấy bảo. Nhưng cùng lúc đó, có những cảm xúc trong tôi đi ngược lại với chuyện này, nên tôi cảm thấy khá bức bối vì không được là chính mình. Tôi cảm giác không thoải mái về một số thứ và cảm thấy chán nản vì không thể làm tốt. Tôi tiếp tục thử nhiều cách khác nhau để làm quen và dần dần tôi đã có thể trượt bài thi ấy tốt hơn. Cuối cùng, tôi giành được chiến thắng tại Olympic nhờ bài thi này. Bài thi ấy là Jeff đã dàn dựng cho tôi, nhưng đồng thời cũng là bài thi mà qua đó Jeff có thể nhìn thấy sự trưởng thành của tôi với tư cách là một tuyển thủ trượt băng. Tôi thường có cảm giác rằng khi Jeff yêu cầu tôi thực hiện một động tác nào đó, nghĩa là anh ấy tin rằng tôi có thể làm được động tác ấy. Ngay cả bây giờ cũng vậy, vẫn có nhiều điều về việc tạo dáng và canh thời điểm mà tôi không thể thực hiện được liền. Nhưng việc tôi không thể làm tốt không có nghĩa là tôi nên ném nó sang một bên. Tôi có cảm giác rất rõ rằng anh ấy đưa tôi những động tác này vì anh tin tưởng tôi sẽ làm được.”

PV: “Đó là suy nghĩ của Hanyu, vậy còn anh thì sao?”

Jeffrey: “Trượt băng nghệ thuật liên tục kết hợp những động tác kĩ thuật mới. Ta không thể ngay lập tức học được cách thực hiện những động tác này mà phải dành nhiều thời gian để học những điều mới. Đôi khi ta cần phải nhẫn nại và kiên trì. Câu chuyện về biên đạo cũng vậy. Nếu như điều gì đó khiến ta không cảm thấy tự nhiên, ta cần có thời gian học những động tác đó để cơ thể làm quen được với động tác mới. Nhưng Yuzuru luôn tràn đầy động lực và nỗ lực hết mình. Đó là lý do vì sao cậu gặt hát được nhiều thành công đến như vậy. Cho dù đó là cú nhảy, cú xoay hay cách chuyển động cơ thể cũng như vị trí trong bài biên đạo, cậu luôn có suy nghĩ: ‘Mình muốn luyện tập động tác này nhiều hơn nữa’ và ‘Mình muốn trượt lại bài thi này lần nữa.’ Cậu không ngừng khao khát hoàn thiện bản thân mình hơn với tư cách là một tuyển thủ trượt băng. Đó là điều tôi kính trọng ở cậu ấy.”

CREDITS: https://twitter.com/Iron_Klaus/status/1137368908443398144
Photos: Rophoto; https://twitter.com/jobs_chura/status/1106633973139042304; https://twitter.com/LAM_JPG/status/1058951777767297024?s=20
Viet trans by Vân Vũ @YHVN
Edit by Uyen Pham @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Phỏng vấn Hanyu Yuzuru tại FaOI Makuhari 2019

PV: “Xin cậu chia sẻ về hai bài thi ở mùa giải 2018-2019.”

Yuzuru: “Tôi chỉ mới thể hiện được 30% những gì tôi muốn làm. Trên thực tế, tôi muốn mình làm được nhiều điều hơn với hai bài thi này, như thêm nhiều động tác hoa mỹ và thay đổi bài biên đạo chẳng hạn, nhưng tôi đã không thể đạt được mục tiêu này. Ngay cả khi luyện tập, tôi cũng vừa trượt với sự kính trọng từ tận đáy lòng dành cho hai bản nhạc mà tôi đã chọn, vừa suy nghĩ về những màn trình diễn tuyệt đẹp (của Evgeni Plushenko và Johnny Weir), và tự nhủ rằng những gì mình làm là chưa đủ chút nào.”

PV: “Liệu chúng tôi có cơ hội được xem những bài thi tuyệt vời này tại các ice show không?”

Yuzuru: “Đó cũng là điều tôi đang tự hỏi. (cười) Tôi không biết nữa. Nhưng tôi cảm giác mình vẫn chưa trượt hoàn chỉnh cả hai bài thi này. Chúng vẫn còn thiếu sót.”

PV: “Đã có rất nhiều nhạc sỹ khen ngợi cậu về khả năng hiểu từng nốt nhạc, từng sắc thái của âm nhạc và chuyển động theo những giai điệu đó. Nhưng cậu cảm nhận từng nốt nhạc như vậy bằng cách nào? Làm thế nào để tạo ra sự kết nối giữa âm nhạc và những động tác của cậu? Xin hãy miêu tả cảm giác của cậu về âm nhạc.”

Yuzuru: “Tôi thật sự không biết đọc bản nhạc kể cả khi có nhìn vào nó. Tôi chỉ có thể dựa vào cảm nhận của mình để hiểu cách chuyển động khi âm nhạc cất lên. Tôi xem và nghiền ngẫm các video biểu diễn của các nhạc sỹ. Nhưng kể cả là vậy thì tôi cũng chỉ có thể hiểu âm nhạc dựa trên cảm giác, nên tôi muốn nghe bài nhạc đó cho đến khi bản thân hiểu được giai điệu và biết mình nên thở chỗ nào. Không phải bài biểu diễn nào cũng truyền tải một câu chuyện, nhưng trong các bài diễn exhibition, tôi đặc biệt có cảm giác rằng cảm xúc và ý định của mình được kết nối với âm nhạc. Tôi yêu cái khoảnh khắc khi sự kết nối này diễn ra, và kể cả đó là những cảm xúc cay đắng hay khó khăn, thì giây phút mà tôi có thể thể hiện hết mình và diễn tả những cảm xúc ấy vẫn thực sự tuyệt vời.”

PV: “Cậu nói rằng mình thích mặt băng rắn hơn. Xin hãy giải thích cho chúng tôi biết thế nào là mặt băng lý tưởng.”

Yuzuru: “Tôi nghĩ là tôi thích mặt băng mềm hơn. (cười) Nếu như mặt băng quá cứng, tôi sẽ cần dùng nhiều lực hơn để ấn lưỡi trượt xuống mặt băng và có thể chịu phản lực. Tôi đang nói về cảm giác nên không chắc phải giải thích như thế nào. Như mặt nước đá được nhấn trong nước lạnh. Đó là cảm giác mà tôi thích. Khi trượt trên mặt băng mà cảm giác lưỡi trượt của mình có thể di chuyển tốt và cảm nhận được sự linh hoạt của nước và đá, tôi thấy rất vui.”

PV: “Có động tác khó đi vào cú 3A nào mà cậu chưa từng làm và muốn thử không?”

Yuzuru: “Có lẽ là động tác bracket đi lùi, hydroblading hoặc từ một cú 1A? Nhưng việc thực hiện những động tác này đều không thực tế khi thi đấu. (cười) Những động tác mà ta không thể thay đổi cạnh lưỡi trượt rất khó để kiểm soát nhưng thực hiện thì rất thú vị.”

PV: “Cú 4A có ý nghĩa như thế nào đối với cậu?”

Yuzuru: “Một năm trước đó là cú nhảy mà tôi nghĩ là mình muốn thực hiện được vào một ngày nào đó, nhưng giờ đây tôi cảm thấy cần phải có được cú nhảy này như một vũ khí. Nó giống như mục tiêu, nhưng tôi không thể chỉ đơn giản là thực hiện được cú nhảy ấy. Tôi cần phải làm chủ hoàn toàn cú 4Ac này.”  

PV: “Mùa giải tới sẽ là mùa giải như thế nào đối với cậu?”

Yuzuru: “Tôi muốn tiến bộ thêm 2 đến 3 bậc. Tôi muốn thành thật với cảm xúc của mình và dành toàn bộ tâm trí cho trượt băng nghệ thuật.”

PV: “Cậu chính là biểu tượng toàn cầu của giới trượt băng nghệ thuật. Có điều gì mà cậu luôn luôn thận trọng không?”

Yuzuru: “Tôi luôn cẩn trọng về những việc tôi cần làm và suy nghĩ về rất nhiều thứ. Tôi không biết điều chính xác mình cần làm là gì, nên đôi khi cuối cùng tôi lại làm theo cảm xúc của mình và cố gắng là chính mình theo hướng tích cực.”

PV: “Xin hãy chia sẻ với chúng tôi về những người mà cậu cảm thấy ấn tượng, và khoảnh khắc cậu nghĩ như vậy. Người này không nhất thiết phải là tuyển thủ trượt băng nghệ thuật.”

Yuzuru: “Là chú Ichiro và anh Kohei Uchimura. Tôi bị thu hút bởi cách chú Ichiro không hề đánh mất bản thân mình trong bất kì trường hợp nào. Chú ấy có một tinh thần thép và luôn là chính mình. Tôi cũng muốn trở thành một người như vậy và được là chính mình.

Tôi ngưỡng mộ anh Uchimura vì sự kiên cường, tỉ mỉ và niềm tin vào mỗi động tác mà anh thực hiện. Điều này thực sự rất tuyệt. Anh ấy làm nhiều động tác rất khó, nhưng vẫn khiến chúng trông dễ dàng và tuyệt đẹp. Ngay cả những động tác tiếp đất của anh ấy cũng hoàn hảo và tôi thực sự ấn tượng bởi điều này.”

PV: “Cậu thích mùa nào trong năm nhất?”

Yuzuru: “Tôi không thích nhất một mùa cụ thể nào cả, nhưng nếu phải chọn, tôi sẽ chọn mùa đông. Chừng nào tôi còn trượt băng, mùa đông sẽ luôn là mùa yêu thích của tôi, và tôi cảm giác rằng khi trời trở lạnh, tâm trí tôi sẽ tập trung hơn.”

PV: “Hằng ngày cậu thường làm gì để giữ gìn sức khỏe?”

Yuzuru: “Bất kì sự thay đổi nào liên quan tới sức khỏe cũng ngay lập tức ảnh hưởng tới khả năng trượt băng của tôi. Tôi luôn nghĩ về những gì mình có thể làm để giúp ích cho việc trượt băng và thực hiện chúng. Tôi không thể trượt băng cả ngày, nên khi tôi nghỉ ngơi, tôi tự nói với bản thân rằng tôi đang nghỉ ngơi để có thể lấy lại động lực, và điều này sẽ giúp ích cho việc trượt băng của tôi.”

PV: “Hiện tại cậu đang yêu thích những mẫu tai nghe nào?”

Yuzuru: “Tôi rất vui vì anh đã hỏi, mọi người không còn đặt những câu hỏi như thế này nữa nên tôi cũng không còn cơ hội để chia sẻ. Awesome Truth của hãng DITA, ORION của CampfireAudio, U8 và U10 của 64Audio, Savant và Oriolus của NOBLE, Truth Pro của Jaybird… đều tuyệt vời. Với những mẫu đặt riêng theo yêu cầu thì EST của FitEar, ES50 của Westone, L77 của CanalWorks và LIVE của UE là những mẫu ưa thích của tôi. Về cơ bản, tôi muốn những nốt cao được phát ra thật mượt mà và tôi thích những âm thanh sắc nét. Nhưng tôi cũng muốn những nốt trầm được phát ra chuẩn xác khi tôi chuẩn bị trượt băng, cũng như các nốt cao cần được ngân lên thật chuẩn xác. Những chiếc tai nghe được thiết kế riêng của tôi đã phải chỉnh sửa rất nhiều lần để đáp ứng được các yêu cầu này. (cười) Tôi đeo từng loại tai nghe trong từng dịp khác nhau nên mọi người hãy để ý những lần thay đổi tai nghe này nhé. (cười)”

PV: “Nhìn lại FaOI năm ngoái, điều đáng nhớ nhất với cậu là gì?”

Yuzuru: “Makuhari là chương trình đầu tiên của tour diễn và đó cũng là lần đầu tiên tôi trở lại trượt băng trước rất nhiều người, nên tôi đã vô cùng lo lắng. Tôi cũng có biên đạo một đoạn trong màn mở đầu năm ngoái nữa, nên tôi cũng khá hồi hộp về phản ứng của khán giả.”

PV: “Năm nay là kỉ niệm 10 năm cậu tham gia FaOI. Cậu còn giữ kỉ niệm gì từ những ngày đầu tiên cậu tham gia chương trình của chúng tôi không? Nếu như bây giờ cậu có thể trò chuyện với ‘cậu’ của ngày ấy, cậu sẽ nói gì?”

Yuzuru: “Hồi đó tôi vẫn chưa phải là một tuyển thủ có khả năng thực hiện những dự án hợp tác với các nghệ sĩ. Khi đó, tôi đã thực sự rất muốn tương lai mình có thể làm điều này. Tôi muốn nói với bản thân mình hồi đó rằng giờ đây tôi đã có cơ hội được hợp tác với nhiều nghệ sĩ và tôi rất hạnh phúc.”

PV: “Cậu có thể cho những khán giả lần đầu đến xem ice show một vài lời khuyên về việc họ có thể tận hưởng những chương trình này khác với những giải đấu như thế nào không?”

Yuzuru: “Khác với các giải đấu, ở các chương trình ice show, tuyển thủ có thể cực kì nhập tâm vào những biểu cảm và tính nghệ thuật. Chúng tôi rất tập trung vào việc mang đến một chương trình tuyệt vời. Sẽ thật tuyệt nếu như các bạn có thể để ý và tìm được những khoảnh khắc yêu thích mà không phải là các cú nhảy từ mỗi tuyển thủ. Ánh sáng cũng rất khác, bởi vì đây là tour diễn, nên ánh sáng sẽ được điều chỉnh cho phù hợp với âm nhạc, việc trượt băng cũng như sân băng. Tôi mong các bạn có thể tận hưởng trọn vẹn tất cả những điều được gửi gắm vào các màn biểu diễn trong chương trình.”

PV: “Câu hỏi cuối cùng. Mục tiêu của cậu cho FaOI năm nay là gì?”

Yuzuru: “Tôi muốn cống hiến hết mình, và làm việc hết tốc lực cho đến tận cuối tour diễn. Tôi phát hiện ra rằng khi tôi trưởng thành hơn, càng ngày tôi càng học được nhiều thứ hơn bằng việc biểu diễn ở các ice show. Tôi muốn hiểu thật rõ những bài trình diễn của mình để nó không chỉ đơn thuần là việc thực hiện vũ đạo, mà cảm xúc của tôi cũng phải được truyền tải đúng cách qua màn trình diễn. Khi tôi biểu diễn bất kì một bài biên đạo nào tôi đều muốn biểu diễn một cách tốt nhất và tiến bộ hơn qua mỗi lần biểu diễn. Tôi sẽ cố gắng hết sức để mọi người có một khoảng thời gian tuyệt vời!”

CREDITS: https://twitter.com/Iron_Klaus/status/1132244494341038081
Viet trans by Vân Vũ @YHVN
Edit by Uyen Pham @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Buổi trò chuyện và những tấm ảnh tự nhiên quý giá của Hanyu

Dù phải đối mặt với những câu hỏi chọc ghẹo hóc búa đến thế nào của đội phóng viên, Hanyu vẫn cười và trả lời hết sức hóm hỉnh. Mời các bạn cùng thưởng thức bài phỏng vấn và những tấm hình chụp hết sức tự nhiên của cậu ấy nhé.

PV: “Hồi bé, cậu có tự tin là mình sẽ giành HCV Olympic 2 lần liên tiếp không?”

Yuzuru: “Có lẽ từ hồi 5, 6 tuổi gì đó, tôi đã luôn tin rằng mình có thể giành được HCV Olympic 2 lần liên tiếp. Nhưng hồi đó, suy nghĩ này của tôi không hẳn là sự ‘tự tin’ mà thuộc loại ‘khẳng định’ thì đúng hơn… Ừm, có vẻ như tôi lại vừa to mồm quá đà thì phải (cười). Nhưng đúng thật là hồi đó tôi chẳng cần có bằng chứng, và tôi cũng chẳng có gì đặc biệt hơn người. Nhưng vì là trẻ con mà, thế nên khi ấy tôi cứ tự động sục sôi nhiệt huyết với cảm giác về một sứ mệnh đặc biệt dành cho mình mà chả cần có căn cứ.

Nếu ‘tôi’ của hiện tại, người đã giành chiến thắng 2 kỳ Olympic liên tiếp, được nói đôi lời với ‘tôi’ của thời niên thiếu khi đó, tôi nghĩ mình sẽ nói: ‘Từ đây về sau sẽ vất vả và cay đắng lắm đó’ (cười).”

PV: “Cậu đã làm thế nào để có được vốn từ vựng cực kỳ phong phú mà cậu vẫn thể hiện trong mỗi cuộc phỏng vấn?”

Yuzuru: “Tôi không nghĩ vốn từ của mình phong phú như chị khen đâu. Tôi cảm thấy mình vẫn cần phải đọc nhiều sách vở và nghiên cứu nghệ thuật nhiều hơn nữa để mở rộng tri thức và tầm nhìn của mình. Nói về khả năng ngôn ngữ, có thể là do mỗi ngày tôi đều ghi lại những điều mình đã gặp và những suy nghĩ của mình vào tập vở, và luyện tập thường xuyên cách diễn đạt suy nghĩ của mình thành câu từ cụ thể.

À, tôi vừa nghĩ ra một điều nữa. Có lẽ nguyên nhân chính là vì tôi là con út trong gia đình có hai chị em, vậy nên lúc nào tôi cũng muốn truyền đạt suy nghĩ của mình với mọi người. Có lẽ là do mong muốn được nói hết những cảm xúc của mình mà tôi có từ hồi còn nhỏ đã giúp phát triển khả năng ngôn ngữ của tôi chăng?! Có lẽ thế. Lí do thứ 2 thì là do tôi thuộc dạng nói nhiều (cười).”

PV: “Cảm giác về thời gian khi cậu thực hiện cú nhảy trong trượt băng thế nào?”

Yuzuru: “Có lẽ trong khi thực hiện cú nhảy, tôi cảm thấy ‘thời gian’ trôi chậm hơn bình thường một chút. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Có đôi khi không thể hoàn toàn tập trung, tôi cảm thấy mình đáp xoạch xuống mặt băng một cách chóng vánh.

Cũng có nhiều khi tôi cảm thấy như thể mình đang ở giữa đoạn phim quay chậm vậy. Nhân đây tôi cũng chia sẻ luôn, cú Lutz cuối bài thi tự do hồi Olympic PyeongChang chính xác là cảm giác như vậy. Kiểu như, ‘A! Ngã mất! Làm sao bây giờ? Làm sao đây? Làm sao đây?… A! Đứng được rồi!’. Cảm giác thời gian dài cực kì luôn (cười).”

PV: “Đối với tuyển thủ Hanyu, hạnh phúc là gì?”

Yuzuru: “Hạnh phúc là khi tôi được quây quần bên gia đình. Với vị thế hiện nay của bản thân, tôi lại càng quý trọng những giây phút ở bên người thân. Những thời khắc đó khiến trái tim tôi được lấp đầy, và tôi cảm thấy những phút giây ấy đã trở thành sức mạnh của bản thân lúc trượt băng và cả trong cuộc sống hàng ngày nữa.

Sau Olympic, chúng tôi không làm gì đặc biệt như tổ chức tiệc hay đi du lịch mừng chiến thắng, chỉ đơn giản về lại Nhật Bản và cùng ăn một bữa cơm gia đình. Chỉ có vậy thôi nhưng lại là thời khắc cực kì hạnh phúc đối với tôi. Cùng các thành viên trong gia đình quây quần bên mâm cơm, vừa ăn vừa xem TV, cùng cười, cùng khóc. Những khoảnh khắc quây quần đó chính là niềm hạnh phúc của tôi. Cảm giác như tôi được trở về là chính mình, cũng có thể là cảm giác được quay lại nơi thuộc về chính mình, cảm giác đó cực kì đáng trân trọng đối với tôi.”

CREDITS: https://www.myrepi.com/home/entertaining/yuzu-days-100012?fbclid=IwAR3Vn4tgbmr7XRu2cOCHGH2vjxhwEp4xWSFHM6Qc7C1bprLkSu1KgdO3EOU
Viet trans by Hera Phionix @YHVN
Edit by Uyen Pham @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!