[DỊCH] Đội Brian – Việc chuẩn bị cho ice show CiONTU và quyết định tiếp tục gắn bó bên đội Brian của Yuzuru

Sau Olympic, Yuzuru phải tham dự rất nhiều cuộc họp báo, các chương trình truyền hình và những hoạt động khác trong vòng 10 ngày, trước khi thằng bé quay lại Toronto và mang theo tấm HCV đến CLB Cricket. Khi thằng bé đeo tấm HCV lên cổ từng người một – Tracy, Ghislain và tôi, thì lúc đó chúng tôi mới cảm nhận được rõ rệt là cuộc chiến đã kết thúc rồi.

Yuzuru đã tiến hành kiểm tra lại chấn thương chân phải tại Nhật Bản, và kết quả là thằng bé cần phải nghỉ ngơi thêm một thời gian, vì nó đã ép bản thân cố gắng vượt qua Olympic ở trong tình trạng đó. Tôi nhận được quyết định rút khỏi giải Vô địch Thế giới diễn ra vào tháng 3 của thằng bé, và tôi nghĩ đó là một quyết định sáng suốt. Yuzuru cần phải cân nhắc cho cuộc sống sau này của thằng bé, phải rất thận trọng bảo vệ chân phải và đảm bảo sức khỏe lâu dài.

Yuzuru đã nói rằng, nó sẽ tham gia một chương trình ice show rất quan trọng mang tên Continues~with Wings~ (CiONTU) vào tháng 4, một ice show mà thằng bé là nhân vật chính. Để không làm thất vọng người hâm mộ đã mua vé với mong ước được nhìn thấy thằng bé, từ khoảng giữa tháng 3, Yuzuru đã bắt đầu trượt và tập luyện các bước chuyển hướng, nhưng bỏ qua các cú nhảy.

Dáng vẻ trên băng của thằng bé thật tuyệt vời biết bao! Yuzuru bắt đầu luyện tập lại những bài diễn của mình từ hồi giải nhi đồng và giải thiếu niên. Tôi đã bị sốc khi thấy thằng bé vẫn nhớ được hết tất cả các động tác của những bài diễn cũ. Nếu là tôi, một khi đã diễn xong bài biểu diễn nào đó, tôi sẽ lập tức quên nó luôn. Tôi thậm chí còn không nhớ nổi động tác mở đầu và kết thúc của những bài diễn hồi nhi đồng và thiếu niên của mình. Nhưng Yuzuru lại nhớ rõ từ đầu tới cuối, khi bản nhạc vừa được bật lên, thằng bé cứ thế trượt hết động tác này đến động tác khác. “Zigeunerweisen”, “Mission Impossible 2”, “Sing Sing Sing”, “Beethoven Symphony No. 3”, “Romeo & Juliet”, thậm chí cả những bài tôi chưa từng nhìn thấy nó trượt bao giờ. Tư thế trượt của chàng trai 23 tuổi Yuzuru Hanyu thật sự rất lôi cuốn. Mỗi ngày tôi đều háo hức mong chờ được theo dõi thằng bé luyện tập các bài biểu diễn cho ice show. Dù không rõ các buổi ice show diễn ra như thế nào ở Nhật, tôi chắc chắn rằng buổi diễn nhất định sẽ thành công mĩ mãn, vì màn trình diễn của Yuzuru luôn cuốn hút người xem. Nói cách khác, tôi là fan hâm mộ đầu tiên được thưởng thức buổi biểu diễn này.

Cá tính của Yuzuru đặc biệt ở chỗ, dù chỉ là chuẩn bị cho ice show, thằng bé cũng sẽ làm hết sức mình và không bao giờ có ý nghĩ “Mắc lỗi cũng không sao, miễn là mọi người đều cảm thấy thú vị”. Thằng bé bỏ nhiều thời gian và công sức cho việc chuẩn bị ice show hơn bất cứ ai. Có lẽ vì Yuzuru đã làm việc rất chăm chỉ cho công tác chuẩn bị, nên những fan có cơ hội đến xem trực tiếp đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Yuzuru đã chạm tới bước ngoặt rất lớn trong cuộc đời thằng bé. Nó đã bảo vệ thành công chức vô địch Olympic của mình, sẽ là điều rất hiển nhiên nếu thằng bé muốn giải nghệ hoặc chuyển nơi tập luyện để tìm kiếm những thứ mới mẻ hơn vào thời điểm này. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lí phải chia tay thằng bé. Nếu đây là quyết định tất yếu được Yuzuru đưa ra sau khi cân nhắc kĩ về cuộc sống tương lai của bản thân, thì tôi sẽ tiễn thằng bé đi trong vui vẻ.

Yuzuru vô cùng bận rộn với việc chuẩn bị cho ice show sau Olympic và không có thời gian dừng lại để suy nghĩ về tương lai. Chúng tôi đã không thể nói chuyện về tương lai của thằng bé. Thời gian cứ thế trôi đi như mặc định là chúng tôi vẫn sẽ vui vẻ cùng nhau đón chờ một mùa giải mới. Nhưng tôi nghĩ rằng, chúng tôi không thể cứ tiếp tục như vậy mà không đề cập trực tiếp tới vấn đề này. Vào tháng 6, tôi đã bay sang Nhật Bản để gặp thằng bé. Đúng dịp FaOI diễn ra ở Kobe, tôi đã đi cùng David Wilson, người phụ trách biên đạo cho các tiết mục tập thể.

Dù với tư cách là HLV hay người làm kinh doanh, việc liều lĩnh làm một việc gì đó mà không lắng nghe ý kiến của những người khác là vô cùng sai lầm. Vì thế, tôi nghĩ mình phải nghe trực tiếp từ phía Yuzuru về những dự định của thằng bé cho mùa giải tới. Thằng bé là người trưởng thành và tiếng Anh của nó đủ tốt để có thể giao tiếp. Tôi muốn nói chuyện riêng và trực tiếp với thằng bé để hiểu được những suy nghĩ của nó.

Yuzuru đã nói với tôi rằng: “Đương nhiên là sắp tới con vẫn muốn làm việc cùng với đội Brian.” Khi trực tiếp nghe được những lời này từ Yuzuru, cảm giác như thể chúng tôi vừa cùng nhau tiến thêm một bước hướng tới một cuộc hành trình mới. Rồi tôi hỏi thằng bé: “Vậy thì vai trò của thầy là gì? Yuzuru muốn thầy đóng vai trò gì?”.

Với tư cách là một HLV thì việc đặt câu hỏi như vậy khá là kì lạ. Với những vận động viên trượt băng khác, những điều tôi phải làm rất rõ ràng, nhiệm vụ của tôi là chỉ dẫn họ trong việc luyện tập hàng ngày và hỗ trợ họ đạt được kết quả thi đấu tốt nhất. Nhưng với trường hợp của Yuzuru thì tôi thật sự cần phải đặt ra câu hỏi này.

Thằng bé đã có được 2 danh hiệu Olympic, dù thế nó vẫn quyết định tiếp tục luyện tập trượt băng với tôi. Đối với nó, tôi rốt cục có vai trò quan trọng như thế nào? Thằng bé mong đợi những điều gì từ phía tôi? Đây là một câu hỏi hóc búa, và Yuzuru đã không đưa ra câu trả lời ngay lúc đó. Chuyện này không phải là điều mà thằng bé cần trả lời tức thì, tôi muốn nó có thể suy nghĩ thật cẩn trọng. Để có thể tiến về phía trước, chúng tôi phải làm gì để hỗ trợ nhau? Tôi nói với thằng bé rằng: “Thầy hi vọng con sẽ từ từ cân nhắc đáp án cho vấn đề này.”

Nếu Yuzuru vẫn muốn tiếp tục trượt băng, thằng bé không thể có mục tiêu mơ hồ được. Thằng bé muốn đạt được điều gì sắp tới, chúng tôi đều cần phải làm rõ điều này. Nó không đơn giản như là giành lấy HCV tại kì Olympic tiếp theo nữa. Mục tiêu trượt băng của Yuzuru là gì? Thằng bé muốn trở thành một vận động viên như thế nào trong 4 năm tới? Nó muốn sống một cuộc đời như thế nào? Để có thể đạt được những mục tiêu đó, chúng tôi sẽ phải làm gì để hỗ trợ thằng bé? Đó là tất cả những gì Yuzuru cần phải cân nhắc, rồi truyền đạt lại cho chúng tôi. Yuzuru đã không còn là một vận động viên cần ai đó dẫn dắt nữa, giờ thằng bé là người nắm toàn quyền kiểm soát hướng đi của chính bản thân mình.

CREDITS: https://twitter.com/hanyuslegacy/status/1067213217364086785?s=20
Photo: Nahyu @Twitter
Viet trans by Minh Ta @YHVN
Edit by Sasha_Lin @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Đội Brian – Cuộc chiến với chấn thương đầy gian khổ của Yuzuru trước Olympic PyeongChang

Thời điểm Yuzuru trở lại luyện tập tại CLB Cricket là vào khoảng giữa tháng 12, sau khi hoàn tất các bước kiểm tra ở Nhật và quay lại Toronto để tiếp tục điều trị và phục hồi. Thằng bé bước lên mặt băng, bắt đầu trượt một cách chậm rãi nhưng nó vẫn cảm thấy đau. Trong 2 tuần tiếp theo, Yuzuru hoàn toàn vắng mặt trong các buổi luyện tập. Chắc chắn bản thân thằng bé cảm thấy vô cùng sốt ruột, nhưng nó vẫn tôn trọng lời khuyên “không tiếp tục luyện tập” của các bác sĩ và HLV.

Vào tuần đầu tiên của tháng 1 năm 2018, Yuzuru đã quay trở lại sân băng. Thằng bé bắt đầu khởi động, rồi tập các bước chuyển hướng và có lẽ cũng thực hiện được những cú xoay thông thường. Sau đó, Yuzuru lặng lẽ tập cú nhảy đơn, rồi đến cú 2 vòng. Cứ thế, thằng bé chậm rãi tiến hành từng bước một.

Thằng bé luôn đặc biệt cẩn trọng trong lúc tập nhảy. Tất cả các cú nhảy đều đáp bằng chân phải nên chỉ cần một lỗi nhỏ cũng đủ khiến thằng bé bị chấn thương trở lại. Nếu lúc này lại bị chấn thương thì sẽ không thể kịp tham gia Olympic. Để quả bom chấn thương tiềm ẩn nơi cổ chân phải không phát nổ, mỗi một cú đáp xuống mặt băng đều trong trạng thái căng thẳng và phải hết sức thận trọng. Đó không phải là lúc để nhảy những cú 3 hay 4 vòng.

Trong quá trình từ từ hồi phục, Yuzuru từng bước xác nhận lại hoạt động của các cơ bắp khác nhau trên cơ thể. Sức mạnh của các cơ bắp đã bị suy giảm bao nhiêu, còn giữ lại được bao nhiêu, và khi thực hiện những động tác nào thì cổ chân phải sẽ bị đau. Thằng bé cần phải xác nhận lại hàng trăm đến hàng nghìn động tác và ghi chép lại từng động tác một. Thằng bé đã luyện tập như vậy.

Mặc dù trước đây tôi đã từng hùng hồn tuyên bố 6 tuần là đủ để thằng bé có thể thi đấu trở lại, nhưng khi nhìn thấy thằng bé thậm chí còn không thể hoàn thành cả những cú nhảy 2 vòng, và tưởng tượng việc thằng bé sẽ trải qua 6 tuần khó khăn tiếp theo như thế nào, cơ thể tôi đã bất giác run rẩy. Tôi nhớ mình đã nói với Tracy rằng “Ôi nguy rồi, làm thế nào để Yuzuru có thể vượt qua chặng đường gian nan này đây?”.

Khi nhìn thấy Yuzuru luyện tập như vậy, tôi chẳng còn tâm trí nào mà nghĩ đến chuyện thắng thua. Chỉ có một con đường duy nhất là tiến về phía trước, bởi vì quyết tâm tham dự Olympic của thằng bé là vô cùng rõ ràng. Tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến việc liệu thằng bé có thể bình phục đến mức độ có thể thi đấu với các tuyển thủ khác không, bởi vì sự hồi phục của thằng bé còn chưa đạt đến trạng thái để có thể suy nghĩ về điều đó. Trên con đường hồi phục gian nan đến mức khiến con người ta mất đi khả năng suy nghĩ và phán đoán này, liệu Yuzuru có thể bước tiếp mà không nhụt chí hay không? Đây là một cuộc chiến gian khổ về nghị lực.

Môi trường luyện tập chắc hẳn đã khiến Yuzuru cảm thấy rất khổ sở. Bởi vì vào thời điểm đó, Javier đang có quá trình luyện tập rất thuận lợi khi hướng đến giải Vô địch châu Âu. Thằng bé đã đạt đến trạng thái tốt nhất, và đang tích lũy kinh nghiệm qua từng ngày luyện tập dưới sự hướng dẫn của Tracy. Và đương nhiên mỗi ngày thằng bé đều tập hết cú quad này đến cú quad khác. Yuzuru chắc chắn cảm thấy vô cùng đau khổ, và sự thất vọng của thằng bé ắt hẳn cứ liên tục chất chồng. Hẳn nhiên là thằng bé muốn bản thân có thể giống như Javier, được nhảy các cú quad mỗi ngày và được luyện tập cũng như tích lũy kinh nghiệm tối đa có thể.

Với tư cách là HLV, tôi cũng cảm thấy rất đau khổ. Một mặt, tôi phải huấn luyện cho Javier theo đúng kế hoạch, ủng hộ và khen ngợi thằng bé, đảm bảo thằng bé duy trì được trạng thái tích cực nhất, đó là việc mà một HLV cần làm. Mặt khác, tôi cũng cần phải quan sát tình trạng của Yuzuru thật kỹ lưỡng. Mặc dù thằng bé đang trong giai đoạn hồi phục và nó đã tự đặt ra những kế hoạch luyện tập cho riêng mình nhưng khi nhìn thấy Javier, thằng bé chắc hẳn cảm thấy rất nóng lòng muốn được thực hiện các cú nhảy và luyện tập nhiều hơn những gì bản thân đã vạch ra. Nhưng thằng bé cần phải tuân thủ giới hạn của việc luyện tập. Để ngăn ngừa việc Yuzuru sẽ cố gắng tập nhảy quad khi tôi không chú ý, tôi đã luôn phải quan sát thằng bé, và khen ngợi nó với những thành công đạt được trong giai đoạn đó. Điều này thật sự rất quan trọng.

Vào thời điểm đó, Yuzuru chỉ trượt một buổi mỗi ngày. Cơ thể thằng bé không thể chịu đựng nhiều hơn. Vì thế, thằng bé cần phải hiểu rõ và cụ thể những việc nó cần làm cho ngày hôm đó và tập trung toàn bộ năng lượng cho buổi tập duy nhất này. Đó có thể sẽ là buổi luyện tập cú nhảy 3A hoặc là thời gian để ôn luyện một phần của màn trình diễn. Thằng bé luôn hoàn tất những việc cần phải thực hiện trong buổi tập. Trong lòng thằng bé luôn có một kế hoạch rất chắc chắn.

Việc không thể cảm nhận được mức độ đau đớn mà Yuzuru phải trải qua quả thật là một việc rất khó khăn với tôi. Mỗi ngày, tôi không biết liệu rằng Yuzuru có thể kết thúc việc luyện tập mà không cảm thấy đau đớn hay không. Thằng bé luôn nói rằng nó ổn, nhưng chỉ có nó mới biết mình thực sự ổn ở mức nào. Việc luyện tập những gì được quyết định dựa trên sự trao đổi của Yuzuru với bác sỹ và HLV. Tôi không thể quyết định cường độ luyện tập của thằng bé, chẳng hạn như sẽ tập bao nhiêu cú nhảy hay sẽ có bao nhiêu lần diễn tập, vì tôi sợ sẽ làm chấn thương của thằng bé càng thêm trầm trọng.

Tôi cảm thấy bản thân thật vô dụng, tôi phải lùi về phía sau và để Yuzuru tự quyết định những điều thằng bé cho là cần thiết. Tất nhiên, việc nói ra những điều thất vọng này sẽ chẳng giúp ích cho bất kì ai. Yuzuru thực hiện theo lộ trình thằng bé đã vạch ra và tôi sẽ giúp đỡ thằng bé hết trong khả năng của mình. Chúng tôi sẽ luôn ở bên Yuzuru Hanyu.

CREDITS: https://twitter.com/hanyuslegacy/status/1067436216562343936
Viet trans by Minh Ta @YHVN
Edit by Sasha_Lin @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Đội Brian – Quyết định chọn nhạc và cú nhảy 4Lz của Yuzuru vào đầu mùa giải Olympic 2017-2018

“Trước tiên là về việc chọn nhạc. Ngay khi mùa giải trước kết thúc, tôi đã quyết định để Yuzuru tự mình chọn nhạc cho bài thi. Khi thảo luận cho mùa giải Olympic, Yuzuru đã nói thế này: “Thầy Brian rất tin tưởng vào tôi và các quyết định của tôi, thầy không phản đối những việc tôi đã quyết định. Thầy tuyệt đối không bao giờ nghi ngờ về những lựa chọn mà tôi đưa ra. Vì vậy tôi muốn tự mình suy nghĩ và quyết định việc bản thân sẽ chiến đấu thế nào trong mùa giải tới.”

Trong suốt 6 năm làm việc cùng nhau, từ âm nhạc cho đến trang phục và các cú nhảy, đa phần đều do Yuzuru tự quyết định. Tôi cũng luôn nghĩ rằng như vậy sẽ tốt hơn, bởi đó là phong cách của Yuzuru. Thằng bé không cố gắng vì yêu cầu của người khác, mà vì muốn hoàn thành mục tiêu bản thân đã vạch ra. Giống như khi các bậc phụ huynh hối thúc con mình “Hãy làm bài tập đi”, đứa trẻ sẽ có xu hướng làm điều ngược lại. Đối với Yuzuru, tôi không cần phải bảo “Con hãy chọn bản nhạc này” hay “Con hãy nhảy cú nhảy này”. Với thằng bé, điều quan trọng nhất là đưa ra những lời khuyên khi nó mất phương hướng, và làm những việc để mọi công sức nó bỏ ra đều được công nhận, tất cả những điều này phải được thực hiện một cách âm thầm. Nếu tôi có thể hỗ trợ tinh thần cho Yuzuru, người đang toàn tâm toàn ý nỗ lực không mệt mỏi, thì cũng đã đủ rồi.

Yuzuru là kiểu người dồn toàn bộ đam mê để nghiên cứu một thứ gì đó. Thậm chí nếu phải trượt một bài thi trong nhiều mùa giải, thằng bé cũng không cảm thấy chán và có thể khiến cho tiết mục đó không ngừng được hoàn thiện. Mặc dù nhạc của bài thi ngắn và bài thi tự do đều là của mùa giải trước nhưng nó vẫn luyện tập hết mình mà không hề chán.

Yuzuru hoàn toàn ý thức được những điều bản thân đang làm, cũng như mọi người đang dõi theo mình ra sao. Thằng bé đã cân nhắc tất cả những điều đó, vì thế tôi nghĩ việc lựa chọn lại hai bài thi của mùa giải trước là một quyết định rất sáng suốt.

Trong 6 năm đồng hành cùng Yuzuru, tôi cũng đã học được thời điểm nào nên đưa ra lời khuyên, và đâu là lúc cần giữ im lặng. Tôi nhận ra rằng việc tự quyết định sẽ giúp thằng bé phát huy được hết khả năng của mình.

Vào những lúc Yuzuru cảm thấy lo lắng, tôi tuyệt đối không được để bản thân mình cũng bị cuốn theo. Tuy nhiên, có một việc khiến tôi thật sự băn khoăn, đó là cú 4Lz. Mùa giải trước, để có thể thực hiện thành công cú 4Lo là cả một quá trình gian nan không thể tả. Các vận động viên trẻ xung quanh thi nhau thực hiện những cú nhảy 4 vòng mới, vì thế, Yuzuru cũng kiên quyết muốn thực hiện cú 4Lo. Nhưng đây là một cú nhảy khó và chưa một vận động viên nào tiếp đất thành công khi thi đấu. Và dù cho Yuzuru có thể nhảy được cú 4Lo đi nữa thì việc thực hiện thành công cả 4T, 4S và 4Lo trong cùng một bài thi vẫn là một thách thức thật sự. Bởi vẫn phạm lỗi trong lúc luyện tập nên thằng bé vô cùng lo lắng khi đứng trên sân băng. Nó không thể hoàn thành bài diễn như mong muốn, và những biểu cảm đau đớn cũng như thất vọng của thằng bé lúc luyện tập rõ tới nỗi không ai dám lại gần. Một khi bắt đầu tập cú 4Lz, không khó để hình dung việc thằng bé sẽ lại rơi vào trạng thái tương tự.

Điều làm tôi băn khoăn về cú 4Lz là liệu Yuzuru có rơi vào trạng thái lo lắng và sợ hãi hay không. Chúng tôi phải luyện tập tất cả các cú nhảy 4 vòng, các bước chuyển hướng và bài biên đạo. Nhưng nếu bắt đầu luyện tập cú 4Lz thì đối với thằng bé có lẽ thế giới này không còn gì khác ngoài 4Lz. Chính sự tập trung cao độ đó khiến tôi lo lắng. Yuzuru thực sự rất hiếu thắng. Khi chứng kiến Nathan và Shoma nhảy cú 4F và 4Lz, thằng bé cũng muốn thực hiện chúng. Khao khát mãnh liệt là điểm mạnh của thằng bé, đây vốn dĩ không phải điều gì xấu. Một vận động viên có tinh thần cạnh tranh là rất tốt. Nhưng ở góc độ của một huấn luyện viên và đưa ra những phán đoán một cách tỉnh táo, để trở thành nhà Vô địch Olympic hay nhà Vô địch Thế giới, sử dụng hai cú nhảy 4S và 4T là một lựa chọn khôn ngoan hơn. Điều này rất rõ ràng khi nghiên cứu kĩ về luật thi đấu. Tính toán về tỉ lệ thành công của cú nhảy, chất lượng và sự hoàn thiện của bài diễn, thì sử dụng 2 cú nhảy 4 vòng là con đường để đi tới chiến thắng. Vì thế, khi thằng bé bước vào mùa giải Olympic với cú nhảy 4Lz, tôi bắt đầu trở nên nhạy cảm.

Mùa giải trước chúng tôi luyện tập cú 4Lo là bởi vì cú 3Lo vốn là sở trường của Yuzuru nên quá trình học kĩ thuật nhảy 4Lo khá thuận lợi. Nhưng với Lutz thì không đơn giản như vậy. Trên thực tế, những ngày thằng bé nhảy hỏng cứ liên tục tiếp diễn, Yuzuru luôn mang tâm trạng nôn nóng trong suốt khoảng thời gian này. Nhìn thấy thằng bé như vậy tôi cũng đứng ngồi không yên.

Lúc đó, tôi thật lòng không muốn thấy Yuzuru tiếp tục luyện tập với tâm trạng nóng vội, nếu có thể, tôi muốn giúp thằng bé giảm bớt căng thẳng và giải quyết được vấn đề đang gặp phải. Với tư cách vừa là huấn luyện viên vừa là một người bạn, tôi muốn nhìn thấy thằng bé được vui vẻ trượt băng.

Những ngày tháng căng thẳng của hai chúng tôi cứ thế tiếp diễn, nhưng rồi, tôi nhận ra rằng nếu cứ thế này thì tôi lại rơi vào trạng thái giống mùa giải trước. Không muốn thấy thằng bé căng thẳng là vấn đề của riêng tôi. Còn với Yuzuru, dù có khó khăn đến đâu đi nữa thì nó cũng sẽ vượt qua. Tôi đã nhận ra điều đó sau 6 năm ở bên Yuzuru.

Yuzuru là kiểu người vượt lên nghịch cảnh để tiến về phía trước. Thằng bé luôn nỗ lực giải quyết vấn đề, nghiêm khắc với bản thân, tự trách chính mình, nghĩ về đối thủ và luyện tập với khả năng tập trung cao độ. Mỗi ngày đều rất khó khăn, “Sao mình lại không làm được nhỉ?”, mỗi ngày của thằng bé đều trải qua trong sự ngờ hoặc chính bản thân mình.

Dù chán nản và tuyệt vọng nhưng Yuzuru không bao giờ rời khỏi sân băng giữa chừng, thằng bé luôn luôn nỗ lực hết mình. Thằng bé cứ tiếp tục nhảy, nhảy, và lại nhảy. Yuzuru có thể phát triển không ngừng là vì thằng bé liên tục lặp đi lặp lại cách thức luyện tập như vậy. Nó không phải kiểu người mỗi ngày đều cười đùa vui vẻ trong lúc luyện tập để có được như ngày hôm nay. Vì vậy, nếu thử thách này đem đến sự căng thẳng cho Yuzuru, và dù cho những ngày tháng căng thẳng cứ thế tiếp diễn thì cũng không sao cả.

Với Yuzuru, cú nhảy 4Lz chính là động lực thúc đẩy bản thân tiến về phía trước, khiến thằng bé luyện tập không ngừng nghỉ.

Yuzuru thực sự rất khác biệt so với tất cả các vận động viên khác. Tôi đã cố gắng rất nhiều để có thể hiểu được thằng bé. Là một huấn luyện viên, để mặc cho vận động viên cố chấp đâm đầu vào chỗ khó là một điều thật sự khó khăn, nhưng tôi buộc phải học cách kiềm chế bản thân và suy nghĩ rằng, đó là thử thách của bản thân Yuzuru. Thằng bé chỉ tìm thấy hạnh phúc khi có thể tự mình giải quyết được vấn đề.

Tôi nghĩ rằng điều mình học được nhiều nhất trong 6 năm này là làm sao đối mặt với Yuzuru khi thằng bé đang trong trạng thái căng thẳng. Lúc thằng bé đang lo lắng, tôi nhất định phải bình tĩnh. Thằng bé phải tự mình trải qua quá trình lo lắng, chán nản, suy nghĩ và tìm ra hướng giải quyết. Bởi vì đây là cách thằng bé vẫn làm. Ở vai trò của huấn luyện viên, điều khó khăn nhất chính là phải đứng sang một bên và chứng kiến Yuzuru chịu đựng bao đau đớn. Tuy nhiên, khi nghĩ rằng đây chính là cách khiến Yuzuru trở nên mạnh mẽ hơn, tôi đã kiềm chế bản thân mình lại. Bản thân tôi khi còn là một vận động viên cũng giống như thế. Tâm trí tôi chỉ toàn nghĩ về cú 3A. Nếu trạng thái của tôi không tốt thì cảm giác sợ hãi sẽ ập đến, mỗi ngày đều lao đầu vào luyện tập cú 3A. Quá trình này đã giúp tôi tự tin hơn, và tôi cũng đã nhảy thành công cú nhảy này trong thi đấu, cảm giác như mình đã đạt được một thành tựu lớn. Nhưng khi mùa giải kết thúc, tôi sẽ nghỉ ngơi và ra ngoài nhậu với bạn bè. Còn Yuzuru có lẽ chỉ tập trung vào mỗi trượt băng mà thôi. Vì vậy, nói thật là trong lòng tôi có rất nhiều cảm xúc đan xen, tâm trạng khi cố gắng để hiểu được Yuzuru, tâm trạng khi lặng lẽ dõi theo thằng bé, và cả việc tôi luôn cảm thấy nó quá tập trung vào cú Lutz. Trong lòng tôi thật sự lo lắng tột cùng.

CREDITS: https://twitter.com/hanyuslegacy/status/1066747674123280384…
Viet trans by Cẩm Tú @YHVN
Edit by Sasha_Lin @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Lời mở đầu – Continues~with Wings~Treasured Edition Book

“Cảm ơn sự ủng hộ nồng nhiệt của mọi người! Tôi vô cùng hạnh phúc khi được nghe những câu ‘Chúc mừng’ và ‘Cảm ơn’ từ các bạn.”

Phỏng vấn đặc biệt với Hanyu Yuzuru:

“Khi tham gia sản xuất chương trình này, bản thân tôi muốn truyền tải cảm xúc rằng đây sẽ là chương trình mừng chiến thắng tại Olympic. Hơn thế nữa, tôi cũng có mong muốn biểu lộ những điều bản thân đã được kế thừa. Hồi còn là vận động viên trượt băng ở hạng nhi đồng, sân băng tại quê nhà nơi tôi tập luyện đã bị đóng cửa. Có rất nhiều chuyện đã xảy ra từ đó cho tới nay. Tôi muốn khán giả được chiêm ngưỡng tiết mục của những con người mà dù có xảy ra chuyện gì thì họ vẫn luôn động viên và tiếp thêm dũng khí cho tôi, trở thành nguồn sức mạnh giúp tôi đối mặt với trượt băng một cách trực diện. Ngoài ra, qua những màn trình diễn của các skater tuyệt vời này, tôi muốn dựng nên câu chuyện kể về hành trình mà bản thân tôi đã đi qua cho tới thời điểm hiện tại. Với những suy nghĩ như thế, tôi đã tạo nên chương trình.

Cũng xuất phát từ những suy nghĩ ấy, từ ‘Continues’ trong tên chương trình mang ý nghĩa mạnh mẽ về những gì tôi được kế thừa. Qua việc gắn thêm tiêu đề phụ ‘~with Wings’, được bắt nguồn từ hán tự đầu tiên ‘羽’ (Vũ) trong tên họ của tôi ‘羽生’ (Vũ Sinh), tôi muốn dựng nên một chương trình mà mọi người có thể cảm nhận được, dù chỉ một chút, những điều mà tôi, Hanyu Yuzuru, đã được kế thừa, cũng như những màn trình diễn và cảm xúc chung của các skater vĩ đại mà chương trình và bản thân tôi vinh dự được tiếp đón.

Bên cạnh đó, việc truyền hình trực tiếp buổi diễn cuối cùng tại các rạp chiếu phim cũng đã được sắp xếp. Tôi nghĩ vì là lần đầu tiên có một chương trình ice show ở Nhật Bản thử làm điều này nên đây cũng là một thử thách đối với đội ngũ sản xuất chúng tôi.

Chuyện này xảy ra trong lúc diễn tập cho phần mở đầu. Khi lần đầu tiên đứng vào vị trí của mình và dõi theo những tuyển thủ khác, tôi đã thực sự cảm động. Đầu tiên, cô Shae đã trượt một đoạn trong ‘SEIMEI’; tiếp đó, anh Jeff trình diễn những bước chuyển hướng trong ‘Ballade No. 1’, và còn có cả một đoạn đáng nhớ từ chuỗi bước chuyển hướng trong ‘Hope & Legacy’ nữa. Tâm trí tôi đầy ắp những suy nghĩ như, ‘A, có đoạn đó nữa sao?’, ‘Ah, cả phần này nữa ư?’. Tôi cảm nhận sâu sắc được rằng đây là chương trình mà bản thân đã gầy dựng nên, và là chương trình dành cho chính mình.

Ngay lúc này đây, tôi đã có cho mình danh sách những bản nhạc mà tôi muốn trượt. Vì vậy, tôi nghĩ sắp tới mình sẽ nhờ anh Jeff và những người khác biên đạo các bản nhạc này. Mong muốn cuối cùng của tôi là bản thân có được vị trí thích hợp để truyền lại kinh nghiệm và kiến thức cho người khác. Để lời nói của mình thực sự thuyết phục, hai tấm huy chương vàng Olympic là điều cốt yếu. Và, tôi chắc chắn sẽ phải đạt được những thành tích ấn tượng hơn nữa trong tâm trí mọi người. Cú 4A có tầm ảnh hưởng rất lớn, vì đó là điều cần cho những gì tôi muốn truyền lại cũng như thử thách bản thân, tất nhiên là tôi muốn thực hiện được cú nhảy này.”

CREDITS: https://nanoka12.tumblr.com/post/179386587751/continues-with-wings-treasured-edition-book
Viet trans by Vân Vũ @YHVN
Edit by Uyen Pham @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Đội Brian: Yuzuru thể hiện sự tiếc thương với người cha quá cố của HLV Brian Orser

Cha của HLV Brian Orser đã qua đời vào ngày 03 tháng 03 năm 2017. Khi ấy, thầy đã không nói với bất cứ ai và vẫn tiếp tục công việc huấn luyện tại Toronto Cricket Club như thể không có chuyện gì xảy ra.

“Yuzuru dường như đã nhận thấy ở tôi có điều gì đó khác lạ. Điều này quả thật đáng kinh ngạc. Thông thường trong suốt quá trình luyện tập, Yuzuru sẽ cực kì tập trung vào bản thân. Thằng bé sẽ chú ý đến nội dung tập luyện, cơ thể của mình hoặc các yếu tố kĩ thuật. Vì vậy khi tập luyện, thằng bé thường không trò chuyện với các bạn cùng tập hay dành thời gian để nghỉ ngơi. Nhưng vào thời điểm đó, thằng bé đã quan sát biểu hiện của tôi và đồng cảm với tôi. Có lẽ vì Yuzuru từng trải qua thảm họa động đất ở Nhật Bản nên thằng bé cực kì nhạy cảm với nỗi đau mất mát của người khác. Thế nên, vào thời điểm lòng tôi đang nặng trĩu, Yuzuru cũng cảm nhận được, và thằng bé cứ nhìn tôi từ xa những lúc tôi bí mật thở dài.

Ban đầu, tôi đã nghĩ rằng sự nhạy cảm của Yuzuru là do tôi tự tưởng tượng, vì quá đau buồn nên có thể thế giới quan của tôi cũng bị ảnh hưởng. Hơn nữa, khi ấy, với Yuzuru và Javier, giải Vô địch Thế giới trước kì Olympic đang đến gần và các cuộc trò chuyện của chúng tôi luôn xoay quanh cuộc thi này. Việc giành được danh hiệu Đương kim Vô địch Thế giới trước Olympic là vô cùng quan trọng với Yuzuru, và thằng bé thực sự đã làm được điều đó. Tôi rất tự hào về thằng bé. Đây quả thật là thành tích không gì tốt bằng trước khi Olympic diễn ra.

Sau cuộc thi, cả Yuzuru và Javier đều tham gia buổi gala. Thường thì tôi sẽ rời đi trước, nhưng lần này tôi đã ở lại xem cả hai trình diễn.

Bài trình diễn của Yuzuru là “Notte Stellata” với chủ đề thiên nga, do David Wilson (một trong những nhà biên đạo của Đội Brian) dàn dựng. Trong bài diễn chỉ có hai cú nhảy là 1A và 3A. Đây là một bài diễn tuyệt đẹp, người xem có thể chiêm ngưỡng kĩ năng trượt băng hoàn hảo của Yuzuru. Bài diễn miêu tả hình ảnh một chú thiên nga sắp từ giã cõi trần đang sải rộng đôi cánh thêm lần nữa. Trước đó, Yuzuru đã trượt bài này với suy nghĩ về sự phục hồi của khu vực thảm họa. Nhưng ngày hôm đó, Yuzuru đã thể hiện một chú thiên nga trắng kiều diễm và tao nhã hơn mọi lần.

Sau khi kết thúc bài biểu diễn, Yuzuru trở lại rìa sân băng và nói với tôi rằng: “Con đã nghĩ về cha thầy trong lúc trượt bài này.”

Yuzuru đã biểu diễn bài trượt này như một món quà gửi tặng đến người cha quá cố của tôi. Tôi rất ngạc nhiên vì Yuzuru ngày thường khá ít nói, lại có thể gửi lời chia buồn tới cha tôi rõ ràng đến như vậy. Với màn trình diễn này, thằng bé đã truyền cho tôi một thông điệp để bản thân tôi lại có thể mạnh mẽ vực dậy. Đối với tôi, người vẫn chưa nguôi ngoai, khoảnh khắc đó đã mang lại một sự thay đổi lớn trong lòng.

Mối quan hệ HLV – học trò giữa tôi và Yuzuru đã trải qua 6 năm rồi. Tôi từng nghĩ rằng chúng tôi rất hiểu nhau và đã tạo thành một đội mạnh nhất, nhưng đó là lần đầu tiên tôi thực sự cảm nhận được là Yuzuru luôn ủng hộ và ở bên tôi.

Kỳ Olympic thứ 2 mà Yuzuru và tôi sẽ cùng đối mặt đang đến gần trong 10 tháng tới. Đối với kì Olympic lần này, tôi đã tự hứa với lòng mình, dù chông gai, vất vả thế nào, tôi sẽ cùng Yuzuru tiến về phía trước.

Tất nhiên tôi không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ được trải nghiệm một mùa Olympic hoành tráng như vậy. Tôi hứa sẽ hỗ trợ Yuzuru bằng tất cả khả năng của mình dù là với tư cách là huấn luyện viên hay trong vai trò của một người bạn.

CREDITS: https://yuzuru-hanyu-central.tumblr.com/post/179628174489/team-brian-translations-yuzurus-tribute-to
Viet trans by Bông_chan @YHVN
Edit by Sasha_Lin @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Lời chia sẻ trong cuốn sổ giới thiệu chương trình Continues~with Wings~ (Phần II)

Những suy nghĩ của Yuzuru Hanyu về Shae-Lynn Bourne

“Bóng ma trong Nhà hát”, bài thi tự do của mùa giải 2014-2015, chính là bài đầu tiên mà cô Shae biên đạo cho tôi. Nó là một bài thi tuyệt vời với những chuyển động liên tục trong 4 phút rưỡi đồng hồ. Trước đây, khi xem các bài diễn do cô biên đạo, tôi đã biết để thực hiện các bài diễn này sẽ cần rất nhiều sức bền. Và thực tế cho thấy, cô ấy đã đưa vào bài diễn này những bước chuyển và xoay không ngừng.

Từ sau Olympic Sochi, các bài thi tự do của tôi, “SEIMEI” (mùa giải 2015-2016 và 2017-2018) và Hope & Legacy (mùa giải 2016-2017), đều do cô Shae biên đạo. Mặc dù “SEIMEI” là nhạc Nhật nhưng tôi cho rằng thông qua phần biên đạo của một người Canada như cô ấy, bài thi này sẽ tái hiện được những phương diện tuyệt vời của Nhật Bản dưới con mắt của người nước ngoài. Qua việc cùng nghiên cứu về Kyogen và Noh, các loại hình nghệ thuật biểu diễn truyền thống của Nhật Bản, chúng tôi đã cùng xây dựng nên bài này.

Điều tôi cảm nhận được trong 4 năm được cô Shae biên đạo đó là cô ấy có cái nhìn độc đáo về các bài diễn. Có thể nói cô ấy là người tự đào sâu chính mình rồi kiến tạo lại cách nhìn thế giới này. Tuy nó không trau chuốt nhưng được tạo nên từ sức mạnh. Mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết. Ngoài ra, từ các bài trình diễn mà cô tạo ra, kể cả khi không có âm nhạc, ta vẫn cảm nhận được chủ đề. Tôi không rõ liệu đây có phải là cách mô tả phù hợp không, nhưng đó là kiểu cảm giác như khi ta chỉ cần nhìn vào biên đạo là có thể thấy được mọi thứ. Đó chính là Shae. Tôi nghĩ bản thân mình cũng chịu nhiều ảnh hưởng từ những điều tôi cảm nhận được khi nhận biên đạo từ cô. Trong biên đạo, vì chủ đề và cảm xúc mà mỗi người chúng ta dành cho bản nhạc là rất quan trọng, nên chúng tôi vừa biên đạo vừa thảo luận rất nhiều điều khác nhau để bản thân tôi thể hiện được chuẩn xác thế giới quan mà tôi có. Bao gồm cả âm nhạc và trang phục, thông qua việc chia sẻ thế giới quan của mỗi người, một cảm giác tựa như chúng tôi đang cùng nhau tạo ra một thế giới cho bài trình diễn. Đây là điều mà tôi đã bị ảnh hưởng nhiều nhất cũng như được kế thừa nhiều nhất từ cô ấy.

Cảm nhận của Shae-Lynn Bourne về Yuzuru Hanyu

Mặc dù từng xem Yuzuru thi đấu, nhưng khi tôi gặp cậu ấy tại Friend on Ice năm 2011, tôi đã cảm nhận được tài năng của cậu khi chứng kiến kĩ thuật trượt băng rất tự nhiên và tao nhã của cậu ấy.

Tôi tự hỏi liệu mọi người có phát hiện ra phần mở màn của buổi diễn này có bao gồm một số bước trong “Ballade No.1”, “SEIMEI” và một số bài khác hay không. Người hâm mộ Nhật Bản rất chịu khó nghiên cứu và đặc biệt chú ý tới những chi tiết như thế này. Vì vậy, ngay cả những chi tiết không được chú ý tới ở các chương trình tại các quốc gia khác, tôi vẫn đưa chúng vào với suy nghĩ có thể khán giả Nhật sẽ chú ý tới những chi tiết ấy. Phần mở đầu chương trình kỷ niệm quãng thời gian theo đuổi bộ môn Trượt băng Nghệ thuật của Yuzuru đã thể hiện suy nghĩ và tình cảm của cậu ấy. Trong phần này, sau khi Yuzuru nói về những trải nghiệm của mình và bày tỏ lòng biết ơn của cậu đối với người hâm mộ và các khách mời, thì dàn khách mời chúng tôi cũng sẽ nói lời cảm ơn.

Kể từ năm 2014, chúng tôi đã cùng nhau tạo ra một số bài thi tự do, những bản nhạc cậu ấy chọn đều rất hay. Cậu ấy hiểu rất rõ về những điều mình muốn làm. Cậu ấy tập trung và suy nghĩ sâu xa, và vì cậu rất xem trọng việc tôn trọng người khác nên cậu ấy thường sẽ thử trước những gợi ý của tôi. Một bài biên đạo cần nhất là phải thể hiện được tâm tư mà tuyển thủ muốn chia sẻ cùng mọi người. Ở trên sân đấu, nội dung bài thi chính là tiếng lòng của tuyển thủ, người đang thể hiện bài thi đó, chứ không phải cái tôi của nhà biên đạo. Qua nhiều năm làm việc cùng nhau, chúng tôi đã mở lòng hơn với đối phương, và bởi vì cậu ấy luôn sẵn sàng trao đổi những gì mà cậu ấy đang cảm nhận, nên việc biên đạo trở nên thú vị hơn nhiều.

Khi chúng tôi mới bắt đầu dựng bài “SEIMEI”, tôi đã nói với cậu ấy rằng sẽ rất tuyệt nếu cậu ấy có thể có một buổi gặp mặt với diễn viên đã thể hiện vai diễn đó trong phim (Mansai Nomura). Tôi nghĩ rằng đó sẽ là một trải nghiệm đáng giá cho Yuzuru và biết đâu nó có thể đem lại một điều gì đó đặc biệt. Và thật tốt khi Yuzuru thật sự đã gặp anh Mansai. Tất nhiên ngay từ đầu chúng tôi đã xây dựng sẵn một câu chuyện cho bài thi này, nhưng sau buổi gặp ấy thì câu chuyện đã được thêm một tầng ý nghĩa và trở nên có chiều sâu hơn. Nói một cách chính xác thì với Yuzuru, vì đây là bài thi mang nhiều ý nghĩa nên “SEIMEI” đã trở thành một điều gì đó thuộc về riêng cậu ấy.

Những suy nghĩ của Yuzuru Hanyu về Yuko Kavaguchii & Alexander Smirnov

Chị Yuko từng là học trò cũ của thầy Tsuzuki hồi chị ấy còn ở Nhật. Chính lòng can đảm và khả năng biến nó thành hành động khi quyết định một mình ra nước ngoài tập luyện của chị ấy đã thôi thúc tôi. Tôi cảm nhận sâu sắc được sức mạnh của chị ấy khi tự mình làm một việc gì đó. Khi nội tâm tôi đang tranh đấu về việc mình có nên chuyển sang Canada tập luyện không, tôi đã được tiếp sức mạnh từ hành động khi đó của chị Yuko. Mặc dù có sự quyết tâm muốn trở nên giỏi hơn, nhưng quyết định tới một nơi có ngôn ngữ và môi trường sống hoàn toàn khác với Nhật Bản không phải là một việc đơn giản. Vì vậy, ví dụ của chị Yuko – người một mình sang Nga luyện tập trong 10 năm trước khi tôi qua nước ngoài tập luyện, và sau đó giành huy chương tại giải Vô địch Thế giới – thực sự đã khích lệ tôi rất nhiều.

Vì chị Yuko thi đấu ở hạng mục trượt băng đôi nên bài thi được tạo nên bởi sự kết hợp cả về kĩ thuật và nghệ thuật với người bạn cặp của mình – anh Smirnov, nhưng chị ấy đã mở ra nhiều khía cạnh cơ bản bằng chính sự cần cù của bản thân. Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh của chị ấy như một cá nhân độc lập, và điều đó có một sức ảnh hưởng nhất định với tôi.

Bài biểu diễn của chị Yuko và anh Smirnov tại buổi Gala giải Vô địch Thế giới được tổ chức ở Moscow sau trận Đại thảm họa Động đất miền Đông Nhật Bản thực sự rất khó quên. Họ biểu diễn ca khúc chủ đề “Always With Me” của bộ phim hoạt hình “Spirited Away”; lời bài hát cũng như phần biểu diễn nhẹ nhàng và thanh bình của cả hai như lời nhạc cứ thế đi vào trong tim tôi. Tôi của thời điểm đó đang có suy nghĩ “Mọi chuyện từ giờ sẽ ra sao? Liệu có ổn không nếu mình tiếp tục trượt băng?” khi phải chứng kiến tình cảnh ở những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề bởi thiên tai và ngay cả sân băng tại quê nhà cũng phải đóng cửa, bài diễn của chị Yuko và anh Smirnov như thể nói với tôi rằng “Hãy cứ là chính bạn! Hãy nghe theo tiếng gọi của con tim và tiến về phía trước!”

Sau đó tôi đã gặp cả hai anh chị ở rất nhiều cuộc thi, không chỉ chị Yuko mà cả anh Smirnov đều đối với tôi rất tốt.

Cảm nhận của Yuko Kavaguchi & Alexander Smirnov về Yuzuru

Kavaguchi: Khi tôi đọc cuốn sách này và biết việc mình chuyển tới Nga tập luyện đã có ảnh hưởng nho nhỏ tới quyết định Yuzuru qua Canada luyện tập, điều đó làm tôi thấy rất hạnh phúc. Quyết định tôi có thể dễ dàng đưa ra lại có thể truyền sức mạnh cho người khác, hơn nữa người đó lại là một nhà Vô địch Olympic. Thật vinh dự cho tôi khi được cậu ấy nhắc đến như vậy.

Smirnov: Đối với chương trình này, chúng tôi muốn truyền tải lời chúc mừng của mình đến Yuzuru vì đã giành được huy chương vàng, nên chúng tôi đã chọn những bài biểu diễn thích hợp để chúc mừng. “Manfred Symphony” là một bài diễn rất quan trọng với hai chúng tôi. Dù về mặt cảm xúc, nó vẫn còn chứa một số khía cạnh hơi tăm tối. Nhưng bài diễn này thể hiện các cảm xúc rất khác nhau nên chúng tôi muốn trượt nó trong chương trình này.

Kavaguchi: Đúng vậy, đó là bài diễn mà ngày xưa chúng tôi từng thực hiện tại Friends on Ice. Khi đó chúng tôi đã nhận ra rằng bài diễn này thật sự phù hợp với các chương trình trượt băng. Hơn nữa, đây là bài diễn mà chúng tôi thực hiện tận hai cú throw-quad. Khi tôi hỏi Yuzuru là “Làm thế nào để có thể thêm hai cú throw-quad vào một bài thi?”, cậu ấy đã trả lời rằng: “Nếu là chị Yuko thì chuyện đó là hoàn toàn có thể.” Khi nghe được những lời đó, tôi đã nghĩ “Phải rồi, điều đó là có thể” và chúng tôi đã quyết định thêm một cú throw-quad vào bài “Manfred Symphony” trong buổi diễn này.

Chúng tôi chọn biểu diễn bài “Always With Me” tại buổi Gala giải Vô địch Thế giới năm 2011 vì đó là ca khúc mà cá nhân tôi rất thích và đã tiếp thêm động lực cho tôi. Kể cả bây giờ, mỗi khi tâm trạng không tốt, tôi đều nghe lại ca khúc này để khuây khỏa. Kể cả không có lời nhạc, tôi vẫn cực kì thích giai điệu của bản nhạc waltz này. Tôi từng nghĩ rằng mình muốn trượt theo giai điệu ấy vào một ngày nào đó, và tình cờ tôi biết được rằng đó là ca khúc thường được sử dụng tại các buổi diễn từ thiện để ủng hộ cho những nỗ lực phục hồi sau thảm họa. Sau đó, vì không còn lựa chọn nào khác nên chúng tôi chọn trượt bài này. Tôi rất mừng vì nó vẫn còn đọng lại trong trái tim của Yuzuru.

Những suy nghĩ của Yuzuru Hanyu về Takahito Mura

Vào thời điểm tôi đang tập nhảy cú 4S, anh Mura chính là người đã truyền cho tôi nhiều động lực nhất. Anh ấy đã ở bên cạnh khi tôi lần đầu tiên nhảy thành công cú 4S. Mặc dù phong cách nhảy của anh Mura và tôi hoàn toàn khác nhau, nhưng nhờ có lời khuyên nhỏ của anh Mura khi ấy mà tôi đã có thể đáp thành công cú 4S đầu tiên.

Vì anh Mura lớn hơn tôi 4 tuổi, nên đến khi tôi chuyển lên thi đấu ở hạng trưởng thành, chúng tôi chỉ có vài lần cạnh tranh trong cùng một giải đấu. Tôi nhớ rất rõ việc cùng anh ấy đứng trên bục huy chương tại giải Vô địch Thiếu niên Quốc gia mùa giải 2007-2008. Anh Mura là người chiến thắng còn tôi đứng ở vị trí thứ 3. Dù lúc đó tôi chỉ là học sinh năm nhất trung học cơ sở và nhận được lời mời dành cho lứa tuổi nhi đồng (lưu ý: Yuzuru nhận được lời mời vì cậu đã thắng giải Quốc gia hạng nhi đồng trong cùng mùa giải), nhưng anh Mura đã là học sinh trung học và rất trưởng thành. Anh ấy đã chia sẻ với tôi rất nhiều chuyện khác nhau và tôi nhớ điều ấy đã khiến tôi cảm thấy rất vui vẻ.

Không chỉ mình cú 4S, mà cả cú 3A của tôi cũng có liên quan tới anh Mura và cha anh ấy. Mặc dù tôi đã đáp cú 3A thành công, nhưng nó không được ổn định lắm. Nhờ vào sự huấn luyện của thầy Takashi Mura, cha của anh Mura, mà tôi đã có thể liên tục tiếp đất thành công với cú nhảy 3A. Khi đó, anh Mura cũng có mặt, tôi vẫn còn nhớ khi tôi tập nhảy cùng anh Mura, tôi đã có thể tiếp đất thành công và ổn định cú nhảy này. Khi thầy Mura còn thi đấu, thầy cũng theo học thầy Tsuzuki, nên trong suy nghĩ của mình, tôi nghĩ giữa chúng tôi có một sự gắn kết vì chúng tôi đều là học trò của thầy Tsuzuki. Cho đến bây giờ, chúng tôi vẫn nhắn tin cho nhau trên LINE, và hôm nọ, ngược lại, anh Mura đã hỏi ý kiến tôi “Làm sao để nhảy tốt?” đấy. (cười)

Trong suốt quá trình tập luyện cho buổi ice show hay những lúc khác, anh Mura luôn là đàn anh, người luôn quan tâm chỉ dẫn tôi nhiều nhất về các cú nhảy. Vì thế, tôi cảm thấy có một phần của anh ấy trong con người tôi khi nói về các cú nhảy. (cười)

Anh Mura đã tuyên bố giải nghệ. Mặc dù khi nhận tin tôi có cảm giác trống vắng nhưng mặt khác, tôi biết vẫn còn những tuyển thủ khác, những người vẫn luôn hiện diện kể từ lúc tôi bắt đầu sự nghiệp thi đấu của mình. Tôi cũng chờ đợi được chứng kiến những thành công mới của anh ấy trong tương lai.

Cảm nhận của Takahito Mura về Yuzuru Hanyu

Tôi đã gặp Yuzuru tại sân băng Sendai khi tôi đến đó để học biên đạo, lúc ấy cậu còn đang học tiểu học. Dù là một cậu bé có vóc dáng mảnh khảnh, nhưng tôi có ấn tượng rằng cậu đã tập luyện các cú nhảy rất chăm chỉ. Sau đó, khi tôi bước lên bục huy chương ở giải Vô địch Quốc gia hạng thiếu niên vào năm 2007, tôi đã cảm động khi nói rằng, “Cậu ấy đã có một sự thay đổi rất lớn kể từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu”. Sở hữu vóc người nhỏ nhắn, nhưng tinh thần của cậu ấy lúc luyện tập lại trở nên rất nổi trội. Cậu ấy sẽ tập đi tập lại cho đến khi bản thân có thể làm được. Từ xưa đến nay điều này vẫn không hề thay đổi. Nhưng trong quá khứ, cậu thực hiện việc này một cách hơi khinh suất và liều lĩnh, còn hiện tại, cách cậu di chuyển cơ thể và cả những điều khác nữa đều dựa vào những nguyên lý.

Về cú 4S, dù Yuzuru nói rằng cậu ấy có thể nhảy thành công là nhờ có tôi, nhưng lúc đó cậu ấy đã ở giai đoạn có thể thực hiện tốt cú nhảy này rồi. Có lẽ khi đó tôi chỉ nói đại loại như “Sao em không thử dồn nhiều lực lên chân trái hơn?”. Và khi tôi thấy cách cậu thử làm vậy và có thể thực hiện cú nhảy này rất nhiều lần, tôi đã nói: “Chắc rồi, cậu ấy thật đáng kinh ngạc”. Xét cho cùng thì những gì tôi nói chỉ là một hình ảnh mờ nhạt và Yuzuru lại có thể ngay lập tức áp dụng nó vào việc luyện tập. Thật ngạc nhiên khi cậu ấy có thể nhảy thành công khi vẫn còn đang trong quá trình điều chỉnh cú nhảy. Thật ra, tôi cũng có hỏi ý kiến Yuzuru về cú nhảy 4S, và nhờ cậu ấy mà tôi đã nhảy được cú nhảy này đấy. (cười)

Bản nhạc đầu tiên tôi trượt trong chương trình ice show lần này là bản “Bóng ma trong Nhà hát”. Sở dĩ tôi chọn bản này là vì ở mùa giải 2014-2015, cả hai chúng tôi đều đã trượt trên nền nhạc của bài này. Tuy nhiên, khi đó bản nhạc mà Yuzuru chọn trượt là nhạc nền của một bộ phim còn tôi trượt trên bản nhạc cổ điển. Bài nhạc còn lại chính là “Giai nhân và Quái vật”. Tôi chọn bài này một phần là vì tôi thích nó, phần khác là vì tôi nghĩ giữa hình tượng Yuzuru và hình tượng “Quái vật” có nhiều điểm tương đồng. Khi Yuzuru thi đấu, ở cậu luôn toát lên loại khí chất vương giả, và vào những lúc khác, cậu lại thể hiện sự dịu dàng và biết quan tâm đến người khác.

Trong ice show lần này, dù tôi là người minh họa cho các động tác mà Yuzuru thường thực hiện nhưng tôi không thể nắm bắt được cảm giác, vì cảm giác bật nhảy hoàn toàn khác biệt với cách tôi vẫn thường nhảy. Dùng động tác Back Counter để đi vào cú nhảy 3A là một ví dụ. Mặc dù tôi đã luyện tập nó nhưng tôi vẫn hoàn toàn không có cảm giác rằng mình sẽ làm được. Trong lúc minh họa, tôi nghĩ về việc điều này sẽ có thể tái hiện khả năng đáng kinh ngạc của Yuzuru nhiều đến mức nào. (cười)

Những suy nghĩ của Yuzuru Hanyu về Minoru Sano

Thầy Sano là người đã tạo cơ hội khiến tôi bắt đầu học trượt băng. Mọi chuyện bắt đầu kể từ khi chị tôi ghi danh vào lớp trượt băng ngắn hạn của thầy tại sân băng gần nhà chúng tôi. Khi chị tôi bắt đầu nghiêm túc học trượt băng, tôi – lúc đó chỉ mới 4 tuổi – cũng theo chị mình học trượt băng. Do đó, thầy Sano thực sự là điểm khởi đầu đưa tôi đến với trượt băng. Nếu hồi đó thầy Sano không đến Sendai, thì tôi nghĩ là sẽ không có tôi, người đang trượt băng, của ngày hôm nay. Vì tôi rất thích bóng chày, nên hồi đó tôi muốn trở thành một học sinh chơi bóng chày với mục tiêu được thi đấu tại sân Koshien (Giải Vô địch Bóng chày khối THPT được tổ chức hàng năm tại sân vận động Koshien) hoặc trở thành một cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp… Có thể, tôi đã chọn đi theo hướng đó rồi. Vì vậy, tôi thực sự rất biết ơn thầy Sano. Vì chị tôi được thầy Sano dạy ngay từ đầu, nên lúc tôi bắt đầu học trượt băng thì đã cảm thấy thầy rất thân thuộc. Khi lớn hơn một chút và biết được thầy Sano chính là vận động viên Nhật Bản đầu tiên giành huy chương tại giải Vô địch Thế giới, tôi đã rất phấn khích khi nghĩ đến việc bản thân mình lại có được mối gắn kết với một người vĩ đại như vậy.

Mặc dù tôi không được thầy Sano trực tiếp hướng dẫn, nhưng thầy ấy cũng đã từng theo học thầy Tsuzuki (Shoichiro Tsuzuki) từ hồi tiểu học. Vì thế, trong suy nghĩ của tôi, thầy Sano chính là người học trò tiêu biểu của thầy tôi, thầy Tsuzuki. Tôi cảm thấy rất tự hào về mối liên hệ giữa thầy Sano và thầy Tsuzuki.

Cảm nhận của Minoru Sano về Yuzuru Hanyu

Qua đây, lần đầu tiên tôi mới biết là việc chị gái của Hanyu theo học lớp trượt băng của tôi đã trở thành điểm khởi đầu đưa cậu ấy đến với trượt băng. Tôi chỉ ở Sendai trong vỏn vẹn có 2 năm. Trong khoảng thời gian đó, những người lớn tuổi đã khuyên tôi nên trân trọng các mối quan hệ với mọi người. Mặc dù tôi nghĩ họ nói đúng, nhưng tôi hoàn toàn không ngờ là một điều tương tự lại xảy đến với mình. Tôi đã rất ngạc nhiên.

Lần cuối cùng tôi trượt băng trước khán giả là khi tôi 41 tuổi. Vì vậy, bài diễn của tôi trong ice show lần này chính là lần đầu tiên sau 22 năm. Trong buổi diễn tập, tôi phát hiện ra là các động tác Back cross không hề đơn giản chút nào. (cười) “Trái tim Budapest”, do thầy Shoichiro Tsuzuki biên đạo, là bản nhạc tôi đã trượt khi giành huy chương đồng tại giải Vô địch Thế giới năm 1977. Bài nhạc này Johnny Weir cũng đã trượt khi cậu ấy thắng giải Vô địch Thiếu niên Thế giới năm 2001. Khi tôi nói chuyện với cậu ấy về bản nhạc này, Johnny nói đây cũng là bản nhạc mà cậu ấy cảm thấy gắn bó chặt chẽ. Nói về trang phục biểu diễn, vì tất cả các bộ trang phục biểu diễn tại các chương trình ice show trong 19 năm của tôi đều được giữ lại nên trang phục cho show diễn lần này đã được chọn ra từ trong số các bộ trang phục ấy. Vì tôi chỉ có thể thực hiện các động tác di chuyển cơ bản, nên tôi tự hỏi việc làm trang phục trở nên hào nhoáng có thể vớt vát lại phần nào hay không. (cười)

Cũng trong chương trình này, chúng ta được nghe những tường thuật thú vị về các động tác của Hanyu như động tác Spread Eagle khi tiến vào cú nhảy 3A, động tác Hydroblade và động tác Back Counter khi tiến vào cú nhảy 3A, cùng với sự minh họa của cậu Mura. Sẽ không thể thực hiện được các động tác trước và sau khi nhảy nếu không nắm chắc các cú nhảy. Hanyu đã dùng kết thúc của động tác Spread Eagle để tiến vào cú nhảy 3A cùng với sự thay đổi cạnh lưỡi trượt từ ngoài vào trong, vậy mà tốc độ của cậu ấy không hề chậm lại kể cả khi đã thực hiện xong cú nhảy. Điều này quả thật là đáng kinh ngạc.

Về căn bản, dù tôi rất thích nói, nhưng trong lúc tường thuật, tôi không nêu lên toàn bộ suy nghĩ của mình. Tuy những điều tôi nói là suy nghĩ thật lòng, nhưng tôi để tâm đến việc diễn đạt nó theo cách dễ hiểu hơn. Kiểu như nói ngay vào trọng tâm, vì làm thế sẽ giúp ích được cho người xem.

Phỏng vấn đặc biệt với Minoru Sano

Tôi nhớ rất rõ là cậu ấy có một người chị gái. Vì tôi đã dành 2 năm ở Sendai nên những hồi ức này đều rơi vào khoảng thời gian đó. Tôi còn nhớ là cô chị có một cậu em trai hay lẽo đẽo theo chị và khóc suốt ngày. Đó chính là Hanyu. Sau này, khi tôi thấy cậu ấy thi đấu ở giải Nhi đồng, tôi đã nghĩ “Hanyu đã làm rất tốt, thằng bé đang dần trở thành một vận động viên giỏi.”

Lúc đó tôi có một người học trò tên là Ryuju Hino. Cậu ấy cùng tuổi với Hanyu, nên tôi thường xuyên gặp Hanyu khi hai người họ tham dự cùng một giải đấu. Ngoài Hino, còn có Keiji Tanaka nhưng Hanyu vẫn luôn là người nổi trội nhất.

Thật ấn tượng khi chứng kiến kĩ năng trượt chắc chắn và sự chuẩn xác trong vũ đạo của Hanyu. Cậu ấy luôn thể hiện hết mình ở bất kỳ sự kiện/giải đấu nào. Điều quan trọng chính là các động tác vũ đạo được thực hiện ra sao. Mặc dù sau khi xem thi đấu xong, người ta có thể nhận xét đứa trẻ nào đã được huấn luyện đúng cách và đứa trẻ nào không, nhưng dù thế nào thì với Hanyu, ta luôn có cảm giác là “Có lẽ đứa trẻ này sẽ làm tốt”.

Sau này, dù Hanyu càng ngày càng nâng độ khó trong các cú nhảy của mình lên, cậu ấy vẫn luôn duy trì sự nhất quán đó. Tôi cảm thấy là dù Hanyu giờ đã ở trên đỉnh cao, nhưng điều này vẫn không hề thay đổi.

Phỏng vấn đặc biệt ông Shoichiro Tsuzuki

Vào thời điểm tôi chuyển đến Sendai, Yuzuru mới học năm 2 tiểu học. Từ hồi đó, thằng bé đã tự tạo cho mình sức hấp dẫn với mọi người xung quanh. Ngoài ra, thằng bé rất hiếu động, luôn chạy nhảy khắp nơi, và hứng thú tìm hiểu về nhiều thứ khác nhau. Tôi nghĩ Yuzuru là một đứa trẻ có khả năng tiếp thu nhanh. Từ nhỏ, thằng bé đã không phải là một đứa trẻ đơn giản. Thằng bé sở hữu trong mình một trái tim tinh tế và cả sự gan dạ. 

Tôi đã có cảm giác là trong tương lai, thằng bé sẽ trở thành một vận động viên thú vị. Bởi vì Yuzuru nhảy ở cả trên băng lẫn trên nền đất, và khi trải nghiệm những điều khác nhau thằng bé có thể chọn lọc được những gì tốt nhất. Thằng bé không chỉ luyện tập đơn thuần, mà còn tự lên kế hoạch và nỗ lực thực hiện chúng. Chẳng hạn như, Yuzuru thường xuyên xem các video của Plushenko. Khi muốn làm điều gì, thằng bé sẽ suy nghĩ kĩ về nó, viết ra sổ ghi chép của mình để nhớ, và sau đó đọc lại những điều này; thằng bé đã làm vậy một cách liên tục. Không phải ngẫu nhiên mà thằng bé trở thành người như ngày hôm nay, tất cả là nhờ vào quá trình nỗ lực không ngừng nghỉ ấy.

Những suy nghĩ của Yuzuru Hanyu về ông Shoichiro Tsuzuki

Năm 2002, thầy Tsuzuki chuyển đến sân băng Sendai. Khi đó tôi đang học năm 2 tiểu học và tôi đã được thầy huấn luyện cũng như được dạy kèm riêng trước giờ học trượt băng buổi tối. Mặc dù hồi đó tôi nghĩ thầy Tsuzuki rất đáng sợ, nhưng nhờ công dạy dỗ nghiêm khắc của thầy mà tôi có thể giành được giải Vô địch Quốc gia (Giải Nhi đồng B) khi đang học lớp 4.

Trong khoảng thời gian luyện tập với thầy Tsuzuki, tôi đã học được một điều – Nếu tôi dốc toàn lực chăm chỉ tập luyện trượt băng cho các giải đấu thì kết quả tốt sẽ xảy ra. Tôi nghĩ điều này hoàn toàn chính xác. Tôi cũng đã có được những kinh nghiệm tương tự trong nhiều cuộc thi sau đó và cả ở kì Olympic PyeongChang gần đây, khi tôi có thể giữ vững lòng kiên trì. Sau thi tôi thắng giải Nhi đồng B, vì sân băng Sendai bị đóng cửa và thầy Tsuzuki phải quay lại Tokyo nên tôi không còn được thầy huấn luyện nữa, nhưng tôi luôn mong đợi đến các cuộc thi đấu để có dịp cho thầy thấy bản thân tôi đã tiến bộ ra sao và để hỏi xin thầy các lời khuyên nữa.

Khi sân băng Sendai một lần nữa bị đóng cửa vì Đại thảm họa động đất miền Đông Nhật Bản vào năm 2011, có rất nhiều huấn luyện viên trên khắp nước Nhật lo lắng cho tôi. Tôi thực sự rất biết ơn. Thời gian đó, tôi đã đến sân băng của thầy Tsuzuki ở Kanagawa để tập luyện. Dù có bày tỏ lòng biết ơn của tôi đối với mọi người nhiều thế nào đi nữa thì tôi cũng vẫn cảm thấy chưa đủ khi nghĩ về những gì tôi đã được nhận.

Thầy cũng đã dạy tôi rằng nếu tôi thẳng thắn đối mặt với mục tiêu và toàn tâm nỗ lực thực hiện nó thì tôi sẽ đạt được mục tiêu của mình. Sau trận động đất, thầy đã liên lạc với tôi và còn cho phép tôi tập luyện tại sân băng của thầy. Tôi đã học được rất nhiều bài học từ thầy Tsuzuki, nhưng tôi nghĩ hai bài học trên đã có tác động tích cực rất lớn đến cuộc đời tôi.

Lời nhắn đặc biệt của Stephane Lambiel

Yuzuru là một vận động viên đặc biệt và đầy tài năng. Sau Olympic PyeongChang, tôi đã xem nhiều video hồi bé của Yuzuru và dù là từ thời đó, ta vẫn có thể nhận ra cậu ấy có những nét riêng.

Lúc tôi đến Sendai biểu diễn, tôi đã gặp Yuzuru. Khi đó, cậu ấy vẫn còn là một đứa trẻ. Vào thời điểm đó, tôi đã cho cậu ấy xem các động tác xoay của tôi và chỉ cần nhìn tôi làm là Yuzuru đã hiểu được nguyên tắc vật lý của kỹ thuật, dường như cậu ấy ngộ ra được phương pháp tăng tốc dù đang duy trì trục cơ thể lúc đang xoay. Nhờ vào sự thông minh và óc quan sát tuyệt vời của mình, cậu ấy có thể tự mình liên kết các điểm mấu chốt. Tôi tin rằng từ nay về sau, tất cả chúng ta sẽ một lần nữa bị ấn tượng sâu sắc bởi tính ham học hỏi của cậu tại các buổi trình diễn và các giải đấu. Hẹn sớm gặp lại cậu!

CREDITS
Source: http://nanoka12.tumblr.com/tagged/continues~with-wings~-treasured-edition-book
Viet trans by Vân Lê, Bông_chan and Uyen Pham @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!

[DỊCH] Phỏng vấn Hanyu Yuzuru và Jeffrey Buttle về biên đạo (phần 2)

PV: “Có lẽ các show diễn là nơi các bạn có thể đắm mình trong khía cạnh nghệ thuật và biểu cảm của trượt băng nghệ thuật. Hãy chia sẻ cho chúng tôi điều gì khiến Fantasy on Ice tuyệt vời đến vậy?”

Yuzuru: “Theo quan điểm của tôi, một đặc điểm quan trọng đó là chương trình này tập hợp sự có mặt của nhiều nhà biên đạo. Ví dụ, (ở Makuhari và Sendai) cả David và Jeff đã cùng hợp tác trong việc biên đạo. Đây là nét đặc trưng riêng của FaOI. Có những phần biểu diễn nhóm hoặc theo tốp, tiết mục mở màn và kết thúc. Chúng đều rất thú vị. Khi tôi trượt, tôi nhận ra được những đoạn nào là của Jeff thông qua những chuyển động cũng như những khúc ngưng giữa các động tác. Có khi thì tôi biết chắc đoạn này là của David. Quả thực rất vui khi biên đạo của họ hòa quyện và tôi thích cách họ cùng nhau tạo ra những điều mới mẻ.”

Jeffrey: “FaOI luôn mang đến cảm giác như chúng tôi là một đại gia đình. Tất nhiên mỗi năm sẽ có những gương mặt mới, và họ luôn được chào đón. Cũng có những vận động viên đã có mặt trong chương trình nhiều năm và tôi cảm thấy khá thoải mái. Chúng tôi cùng nhau chia sẻ nguồn năng lượng tích cực, và cảm giác như được trở về nhà vậy. Họ đều là những vận động viên rất chuyên nghiệp. Năm nay, trong lúc đợi đến lượt mình trượt, tôi đã nhìn xem các tuyển thủ khác trượt qua và nghĩ: ‘Anh/Cô ấy là nhà Vô địch Thế giới. Anh ấy là vận động viên đạt huy chương vàng. Cô ấy cũng là vận động viên đạt huy chương vàng. Có rất nhiều vận động viên đạt huy chương vàng Olympic.’ (cười) Thực sự có rất nhiều vận động viên tuyệt vời trong chương trình này.”

PV: “Dường như khi tham gia chương trình, các vận động viên với những thành tích tuyệt vời đều rất vui vẻ. Các dự án hợp tác của họ với những nghệ sỹ là điều mà bạn sẽ không thể bắt gặp trong bất kỳ chương trình nào khác, và dường như mỗi vận động viên đều thể hiện bản sắc riêng và cùng nhau vui đùa.”

Yuzuru: “Chương trình này giống như một gia đình. Ngoài ra, tuy là một chương trình của Nhật Bản nhưng lại quy tụ rất nhiều vận động viên đến từ những nước khác. Có nhiều sự hợp tác với các nghệ sỹ, tất cả mọi người cùng trượt băng và không có sự ngăn cách giữa các vận động viên. Tôi nghĩ đó cũng là một điểm đặc biệt khác của FaOI. Mối quan hệ nồng thắm giữa mọi người được kết tinh vào trong bài biểu diễn của chúng tôi trên mặt băng. Đó là lý do vì sao khi chúng tôi trượt tiết mục mở màn ngày hôm nay, tất cả đều hét lên trong khi trượt.” (cười)

Jeffrey: “Trượt băng nghệ thuật là một môn thể thao đơn độc. Thường thì chúng tôi không được trượt cùng những bạn trượt khác. Cho nên thật vui khi tạo ra một tiết mục nhóm với thật nhiều vận động viên… (Trước đây) tôi đã nghĩ tới khiêu vũ trên băng hoặc trượt đôi cùng một bạn trượt khác, nhưng bản thân tôi quá chuyên về trượt đơn để thực hiện việc này. (cười) Ở FaOI, tôi được trao cơ hội để trượt cùng những người khác và điều này thật tuyệt.”

PV: “Đã 10 năm trôi qua kể từ khi FaOI ra đời. Có bất kỳ điều gì các bạn muốn chúng tôi làm trong tương lai không?”

Yuzuru: “Cũng giống như năm nay, chúng ta sẽ gặp được những gương mặt mới cũng như chào tạm biệt vài người cũ. Khi trượt băng cùng họ, tôi nhìn thấy và cảm nhận được rõ ràng anh Plushenko đang gồng mình thế nào để trượt cùng chúng tôi. Tôi cũng nhận ra anh Jeff đã phải rất cố gắng trong quá trình tập luyện. Họ thật sự đang đẩy bản thân mình đến giới hạn. Một mặt, sẽ thật buồn khi một vận động viên phải nói lời tạm biệt chương trình khi họ không còn đủ sức để tiếp tục tham gia, nhưng đồng thời, tôi hi vọng FaOI sẽ tiếp tục mãi mãi. Tôi mong rằng kể cả khi thế hệ của chúng tôi qua đi, mối liên kết mạnh mẽ giữa các vận động viên trong chương trình này sẽ tiếp tục được duy trì. Đó là điều ước của tôi.”

Jeffrey: “Tôi thật tâm mong là chương trình sẽ tiếp tục thành công, và trượt băng nghệ thuật luôn được yêu thích ở Nhật Bản. Mỗi năm qua đi, các vận động viên trong đoàn sẽ già đi và chúng ta sẽ có thêm những người mới. Nhưng đây là điều mấu chốt của chương trình, rằng nó sẽ luôn thay đổi. Nhật Bản hiện nay có rất nhiều nhân tài, nên tôi mong những vận động viên ấy sẽ tiếp tục phát triển. Chương trình sẽ luôn rộng mở đối với các vận động viên nước ngoài, và chúng ta có thể cùng trượt trong niềm vui. Tôi hi vọng chương trình sẽ thành công trong nhiều năm tới.”

CREDITS: https://twitter.com/Iron_Klaus/status/1139489436268474369
Viet trans by Nhím @YHVN
Edit by Uyen Pham @YHVN
TAKE OUT WITH FULL CREDITS!